favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XC: MÔN THỂ THAO ĐẶC BIỆT Ở OHONOO

 

            Nhìn từ phía bắc, Ohonoo, được chia đôi xuống tận biển, một bên chỉ lưng chừng đồng bằng; còn bên kia, ba bậc thang núi — Ohonoo trông như những nấc thang đầu tiên trên một con đường khổng lồ đi lên mặt trời. Và, nếu như Râu Bím đã nói thật, thì nó đã như vậy từ ngày xưa.

            “Trước khi có Mardi,” lão ông sử biên niên chân chính đã nói, “Vivo, một đấng thuộc số các vị thần, đã xây dựng một cầu thang núi dùng để đi lên đi xuống. Và cầu thang này, có đảo Ohonoo làm nền. Vậy đang khi lang thang khắp đó đây, ẩn dưới dạng một làn hơi, Vivo đã phát hiện nhiều điều quá ác độc, đến mức vô cùng giận dữ mà ngài đã vội vã leo lên thang, hễ đi đến đâu là ngài ấy đánh sập các ngọn núi dưới chân mình đến đó. Các ngọn núi ấy rơi vào đầm phá, tạo nên các hải đảo, ngày nay xanh tươi và rậm rạp; những hòn đảo, với những thực vật nảy mầm từ các hạt giống được một chú chim thả xuống từ cung trăng, đã cấu thành tất cả các nhóm thực vật ở rạn san hô.”

            Chắc hẳn, ôi, chắc hẳn, nếu như tôi có sống đến khi Mardi bị Mardi lãng quên, thì tôi sẽ chẳng quên cảnh tượng đã chào đón chúng tôi, khi chúng tôi gần đến hải ngạn của chính hòn đảo Ohonoo ấy; vì chẳng phải toàn bộ Ohonoo đều được tắm dưới làn sóng biển hay sao?

            Nhưng ta hãy cùng vẽ ra bức tranh ấy.

            Ở khu vực thuộc hướng đông nơi các cuộn sóng biển dâng dội vào vùng rạn san hô bên ngoài Mardi, nơi đấy, đối diện một cửa đập bên trong hàng rào, là nơi Ohonoo đã bị chia cắt làm đôi; các đồng bằng của nó đổ dốc ra biển, các ngọn núi của nó làm thành một thành lũy phía sau. Nếu như ở Juam, nơi những cơn sóng điên cuồng từ ngoài biển cuốn vào các vách đá của nó; thì ở Ohonoo còn dữ dội hơn, sóng cuộn thành các tiểu đoàn nối tiếp nhau xông vào đầm phá, và đổ bộ lên đảo như một đội quân từ biển khơi. Nhưng nếu chúng chẳng bao giờ xông tới cho thật liều mạng như thế, và chúng cứ xông tới luôn mãi, thì Ohonoo vẫn dũng cảm bật chúng trở ngược lại đến khi trước mặt chỉ còn là một cụm bọt sóng mà thôi. Tựa như những cơn sóng sáng chói của các giáp binh trong trận Waterloo đã từng xông lên như thế nào: hàng dài những bức tường sống cũng đã từng bị lật đổ thế ấy, với căn cứ đặt ở bãi biển, bị đánh đắm, trong một cơn gió mạnh.

            Không khoảng trống giữa rạn, những bờ san hô rộng thoai thoải, tạo thành vành, nơi các con sóng tập hợp chuẩn bị xuất trận, ầm ầm tung những vó nước, rúng động toàn bộ rạn san hô, đến khi khối bụi nước của nó run lên. Vì thế, đây là điều mà các tay bơi ở Ohonoo lấy làm khoái chí nhất khi họ nô đùa dưới sóng.

            Còn về môn thể thao này, một tấm ván lướt sóng là vật không thể thiếu: dài độ năm bộ; rộng độ thân một người; bầu lên ở hai cạnh; cực kỳ bóng loáng; và tròn ở hai đầu. Nó được người chơi giữ gìn rất kỹ lưỡng; luôn được bôi dầu sau mỗi lần dùng; và được treo ngay chỗ dễ thấy trong nhà của chủ nhân nó.

            Xếp thành hàng trên bờ, những người tắm biển, cứ theo hàng trăm mà chạy ùa ra; và lặn bên dưới những con sóng, tiến thẳng vào vùng biển xa, chẳng chịu dừng cho đến khi tới vùng biển rộng tương đối phẳng lặng bên ngoài. Rồi ở đấy, lao lên các tấm ván; họ lặng lẽ chờ một con sóng vừa ý mình. Vồ lấy những người dưới biển, con sóng ấy đuổi họ hướng về bờ, càng lúc càng tăng lên xét về khối lẫn cả tốc lực, đến mức nó dựng thành một bức tường nước, cao như vực thác Niagara phẳng lặng, đáng sợ. Lơ lửng trên cuộn sóng ấy, từ đấy trông xuống như trông xuống từ một vách đá, những người tắm biển réo gọi; mỗi cánh tay cử động là để giữ cho họ được chắc chỗ trên đỉnh sóng. Nếu như họ có trượt nhào, thì các đại đội từ phía sau sẽ nhấn chìm họ; hất họ ngã ngựa và quẳng họ đi, và chắc chắn họ sẽ bị con chiến mã mà mình cưỡi ấy giẫm nát. Điều này giống như là tấn công vào đầu kỵ mã vậy: bạn phải vững vàng.

            Một tay bơi sành sỏi đổi vị trí của anh trên tấm ván; khi ấy mới sải được nửa bước; và ngay tức thì, như một người cưỡi ngựa trên sân khấu xiếc, anh giữ mình thăng bằng thẳng đứng trên bọt sóng, lao tới như một người đang lơ lửng trong không khí.

            Sau cùng, khi cơn sóng cuộn dâng quá cao ấy trổ tràn như một quả bom, ai nấy cũng đều mất hút trong bọt sóng và bụi nước hết cả. Khéo léo nổi trên mặt nước, các tay bơi lách đường thoát thân; và như bầy hải cẩu bên quần đảo Orkney, sũng nước đứng trên bờ.

            Cập xuồng nơi mặt nước phẳng lặng, cách vị trí ấy một đoạn, chúng tôi tản bộ vào nội địa; và chúng tôi gặp một nhóm người đang nghỉ ngơi, hỏi thăm về Uhia, nhà vua của họ. Họ chỉ tay về phía làn nước biển sủi bọt. Nhưng lúc này đây thì đang tiến gần, ông ôm lấy Media, nghênh tiếp mọi người rất ân cần.

            Cuộc tắm biển đã kết thúc, mà trời cũng đã bắt đầu xế chiều, Uhia và thần dân của ông sửa soạn lên xuồng của họ; và chúng tôi lên xuồng của mình.

            Cập xuồng ở một vị trí khác trên đảo, chúng tôi đi bộ lên một thung lũng gọi là Monlova, chẳng bao lâu sau đã được nghỉ chân ở chỗ dễ chịu của vị gia chủ.

            Bữa tối nhanh chóng được dọn lên.  Nhưng mặc cho những của ăn hiếm có, và rượu vang đỏ được chuyền quanh như một chú ngựa hồng nổi bọt trong sân ngựa; nhưng, chúng tôi đã nhận thấy, rằng mặc cho sự kích thích của một ngày giải trí ra trò, và sự kích thích trong tiếng tung hô ra trò của các chiến sĩ, vậy mà Uhia gia chủ của chúng tôi lại ủ rũ và lặng thinh.

            Babbalanja nói “Thưa chúa tể, ngài ấy rót rượu cho người khác uống.”

            Nhưng Media thì thầm, “Dẫu Uhia có buồn thế nào, chúng ta cứ vui vẻ lên, những con người vui vẻ.”

            Và nhiều người đã trở nên vui vẻ, và cũng cứ vui vẻ mà ra chiếu nghỉ của mình.

Thêm vào giỏ hàng thành công