CHƯƠNG LXXX: DONJALOLO TRONG GIA ĐÌNH
Đã có ý kể lại chuyện đấng cai trị đảo Juam đã trải qua những ngày cầm tù của mình như thế nào, mà không nhắc đến nội cung của chàng cho phải lẽ, thì sẽ như là vẽ cho giống toàn thân một người mà bỏ qua khuôn mặt vậy. Bởi vì chính nội cung là nơi đã gây ra nhiều dấu ấn lên tính cách của Donjalolo.
Và nếu như chàng chỉ có một người vợ duy nhất, thì hẳn, sẽ là vô cùng thiếu lễ độ, để mà lơ là bà hoàng của mình; tương tự, sẽ còn tệ hơn nữa; và sẽ còn tệ hơn biết chừng nào, khi con số đã vượt quá một đơn vị.
Không kể số lượng các nữ hầu chầu chực cho vua vào lúc ban ngày, thì chàng có ba mươi người vợ, tương ứng với tên gọi của ba mươi đêm trăng. Vì ở đảo Juam, thời gian không tính theo ngày, mà là theo đêm; mỗi đêm của tháng âm có tên riêng của nó; chỉ mang tính tương đối, được kéo dài đến ban ngày.
Lần lượt thay phiên đồng đều, ba mươi người vợ làm nữ hoàng cai trị trái tim vua. Một sự sắp xếp khôn ngoan và sáng suốt bậc nhất; ngăn chặn được biết bao nhiêu là ghen tị và nhầm lẫn vốn phổ biến trong các hậu cung. Bởi khi có ba mươi người vợ thì hẳn phải đáng khao khát hơn, hoặc kém khao khát hơn một; cũng vậy, một nội cung thì ba mươi lần khó quản lý hơn một cuộc kiến thiết với một quý phu nhân độc nhất. Nhưng các nàng vợ của Donjalolo đã quá quen thuộc với công cuộc thay phiên này, đến độ đa phần, mọi việc diễn ra rất trơn tru. Vầng trán chàng cũng chẳng thể tạo thành những nếp nhăn có thể quy cho những lo lắng và khổ não gia đình. Dẫu vậy, sau này ta sẽ thấy, chàng cũng không hoàn toàn tránh khỏi những vấn đề ấy.
Bấy giờ, theo Râu Bím, người mà, giữa các nhà nghiên cứu chính trị thâm thúy khác, đã cho biết chính xác vấn đề quản lý bên trong nội cung của Donjalolo ra sao, và sau đây là phương pháp được duy trì ở đó.
Vào đêm Aquella, hoặc Mồng Một của tháng, nữ hoàng mang tên ấy tiếm vương miện, và cai trị. Tương tự với Azzolino Mồng Hai, và Velluvi Mồng Ba trong Nguyệt Phần; và cứ duy trì như thế, ngay cả vào nhật thực toàn phần; suốt các ngày Nguyệt Sóc, Mồng Chín, và Nguyệt Vọng.
Để cho thuận tiện, nhà vua được cung cấp một tấm thẻ, trên đó có ghi những ký hiệu như ở trên tay các nữ hoàng; và song song đó, là những chữ tượng hình tương ứng với các Đêm trong tháng. Liếc qua tấm thẻ này, Donjalolo tiên đoán thời điểm chính xác mọc và lặn của các ngôi sao của mình.
Nguyệt phần thê thiếp ấy đã được phân chia cho hai hậu cung rộng rãi, mà chỉ rất ít phàm nhân mới được trông thấy. Bởi vì chúng bị vùi sâu trong một rừng cây quá đỗi, bị cây xanh áp đảo quá đỗi, bị các thân leo giày xéo quá đỗi, và bị hương hoa phủ mờ quá đỗi; đến độ, nếu không đến gần, thì chúng hầu như vô hình. Quả như vậy, rằng công việc này đòi hỏi không ít táo bạo, nỗ lực, và khôn khéo, để mà tìm cho ra hai hậu cung ấy giữa một khu rừng bí ẩn. Dẫu có là một tiếng vo ve, ngọt ngào, xa lạ, như tiếng của những chú ong nồng nhiệt túm tụm và nhung nhúc giữa những đóa hồng, thì rốt cuộc cũng là bóng gió về thứ mật ngọt hoàng gia đang ở rất gần đấy thôi. Cao trong làn không khí, hướng về đỉnh vách đá, nhìn ra phía bên này thung, hẳn ta sẽ thấy một rìa đá, từ nơi mà, nghe đồn, là nơi có thể ghé mắt nhìn trộm vào cái chóp trên mái nơi hậu cung gần nhất. Thế nhưng lời đồn đoán hoang đường ấy chưa hề có ai xác minh bao giờ. Hoặc, nếu thực sự làm thử thì cũng chẳng dễ dàng gì cho cam. Bởi vì chẳng phải tảng đá ấy khó tiếp cận như ổ đại bàng con hay sao? Nhưng để ngăn chặn mọi khả năng báng bổ qua thị giác, Donjalolo đã ban sắc lệnh, vĩnh viễn nghiêm cấm tảng đá ấy ở dưới bất kỳ chân người nào hoặc cánh chim nào. Chim chóc và động vật hai chân đều run sợ và tuân lệnh; đã chọn đi đường vòng cho thật xa để tránh cái địa điểm ấy.
Lối vào các hậu cung được canh giữ bởi các vòm lá tương ứng với hướng ra từ cung điện. Hậu cung bên phải được gọi là “Ravi” (Trước), còn bên trái là “Zono” (Sau). Hai hậu cung này nghĩa là, sau khi kết thúc đêm cai trị của mình thì nữ hoàng đi về phía cung Zono; ở đó nàng lưu lại với những người của các đêm trước đến khi nào cung Ravi trống người; thế rồi toàn bộ Nguyệt phần thê thiếp ấy, như đàn chim én, di cư trở về nơi họ đã đến; và đoàn diễu hành ấy bắt đầu lại từ đầu.
Theo đúng trật tự, các nữ hoàng nghỉ ngơi trên những tấm thảm được dệt theo các ký hiệu tương ứng của mình. Trong cung Ravi, tấm thảm của nữ hoàng minh nguyệt, hoặc người của đêm tiếp theo, được trải ngay cổng chính. Trong cung Zono, nữ hoàng vừa mới đơn chiếc thì nghỉ ở nơi cách xa cổng nhất.
Nhưng than thay cho toàn bộ phương kế có can dự đến ba chục nàng vợ. Mặc cho những sắp xếp tuyệt vời này, kết quả chín muồi của những thời đại cải tiến trong kinh tế các hậu cung hoàng gia ở Willamilla, thì ta cần phải thuật lại, rằng thứ trật tự trước sau ấy lắm phen cũng trở nên rối rắm, và rất khó khôi phục.
Có những lúc, sẽ có vài người trong số các cô này bị thất sủng, những người còn lại thì lấy làm vui mừng không ít; song, họ cũng lấy làm bực mình tương đương, khi vị trí của người này về sau sẽ sớm được thay thế bằng một cô nàng xinh đẹp lạ mặt nào đó; người đảm đương cái danh Đêm Trống, từ lúc ấy bắt đầu cuộc xoay vòng mỗi tháng của nàng trong nguyệt lịch bất khả sai phạm của nhà vua.
Luôn luôn có mặt, là một đoàn các ông già; những con người thiểu não, chân gầy, vóc nhỏ; có nhiệm vụ dễ chịu ấy là lưu lại trong khu vườn lạc thú của Donjalolo, mà không được chạm vào những đóa hoa hồng. Cùng vô số các nghĩa vụ khác, họ cứ phải đến và đi liên tục tận hơn mười ngàn lần vặt; vì họ có trách nhiệm phải tuân theo mọi mệnh lệnh nhỏ nhặt nhất của các hoàng hậu; và với sự mau mắn hết cỡ để có thể chạy, bay, bơi, hoặc biến mất dạng vào không khí, trong thời gian ngắn nhất có thể.
Công việc của họ quá gian khổ, đến mức trong mười hai tháng chẳng ai dám đuổi việc họ, bởi đến cuối thời gian ấy thì hồn đã kịp lìa khỏi xác nhờ tình trạng kiệt sức hoàn toàn trong cỗ máy di động. Chính sự bòn rút liên tục về nguồn cung các lão ông ở thung lũng này, đã làm gầy rạc đi một lượng nhỏ số dân những người râu bạc và tóc muối tiêu của nó. Và mỗi khi có ông già nào được miễn cho tới bây giờ, bỗng nay được triệu vào cung, và ở đó chờ lệnh vua: thì ông già không may ấy, ngay lập tức thấy ngờ ngợ về số phận mình, tranh thủ thu xếp chòi lá của ông đâu ra đó; thoa dầu và khởi động gân cốt; chia tay bè bạn cho thật lâu; chọn chỗ chôn xác; và đến cam chịu định mệnh của chính mình cho tới khi mãn kiếp như những người khác.
Nếu như có ai trong số những người này cố tìm cho ra chi tiết giảm nhẹ nào đó, hẳn có khi người ấy cũng thu được chút an ủi nhỏ nhoi nhờ cái suy nghĩ, rằng dẫu có làm tôi cho những ý thích bất chợt của ba chục bà hoàng, người ấy vẫn là một trong số những người bảo vệ của họ, và như vậy, người ấy có thể đã khéo léo mà kết luận rằng, mình là người giỏi giang hơn những hoàng hậu này. Nhưng đây chỉ là một niềm ai ủi nhỏ nhoi mà thôi. Vì các nàng cứ vui vẻ như bầy chim chiền chiện, nghịch ngợm hơn cả lũ mèo con; chẳng khi nào thấy buồn bã hay thiểu não bao giờ, trong đầu toan tính những cuộc trốn thoát bí mật. Chỉ được cung bằng một phần ba mươi của toàn bộ những gì Aspasia hằng khao khát; sự vinh quang khi được làm vợ của một vị vua; cũng chẳng phải mảy may lo lắng về của hồi môn; họ vô lo, mãn nguyện, và vui mừng, như những tia nắng ban mai.
Như vậy, quả là đáng thương cho những ông già; thật khó để mà chắt khỏi số phận bạn, một giọt dầu ủi an. Vì, được giao nhiệm vụ để coi sóc những con người cứ khiến bạn phải chạy lon ton không dứt, chẳng cho bạn thời gian để bắt lỗi vặt; thì chẳng biết hoàn cảnh ấy là một sự làm trầm trọng thêm những lúc khó khăn? hay một sự mài và giũa cho chất thép nơi tâm hồn bạn?
Nhưng vẫn còn nhiều điều chưa kể.
Để khỏi dông dài về sự cố hao hụt bất tuyệt đối với các vị cai tù cao niên này, thì họ bị các cô gái ghét bỏ thậm tệ vô cùng. Đến mức, mà có kẻ láu lỉnh cho rằng, họ được giữ lại vì những mục đích bí mật.
Đêm đêm nằm dài, canh gác, chung quanh các hậu cung, như những con rồng thiếc già không nanh quanh một suối nước mê hoặc, các ông già không ngớt kêu gào dữ dội, vì nhận được những vết cấu vết cào nhức nhối trong bóng tối. Còn chàng ta đây, ba-gấp-ba-lần-ba-nhân-ba quấn quanh, Donjalolo bật dậy khỏi cơn mê ngủ, vội vã chạy ngược xuôi quanh khắp mười ngàn hành lang; để cuối cùng bừng bừng chóng mặt giữa hai mươi chín hoàng hậu của mình, để xem bên dưới cái gầm trời thứ bảy này đang xảy ra cái chuyện gì thế hả. Thì, kìa! những con người vô tội ấy cô nào cũng nằm đấy ngủ ngon lành; còn mấy con rồng thì rên rỉ về những vết bầm chẳng hiểu do đâu mà có.
Than ôi! hậu cung của chàng đây, như hết thảy mọi gia đình lớn, là niềm vui và là nỗi khổ tâm cả ngày lẫn đêm của Donjalolo.
Và trong một hoàn cảnh đặc biệt khác, thì hoặc là ngược lại, hoặc là chàng đang đau khổ tột cùng: vì đã có hết thảy những thê những thiếp ấy, vậy mà chàng chẳng có lấy một kẻ nối dòng. Chàng chẳng được có cái ánh nhìn kiêu hãnh của kẻ làm cha như Solyman Đại Thổ, trông ra khắp trăm nhi tử, hết thảy đều là xương bởi xương ta, con mắt lác bởi con mắt lác ta.
