CHƯƠNG LXXVII: NHÀ BUỔI CHIỀU
Phần lớn, Nhà Buổi Chiều chỉ là một chái nhà được xây vào sát một biệt thự do chính bàn tay Tự Nhiên làm ra; một hang đá lớn chạy vào trong sườn núi. Phía bên trên của miệng hang này, là một con đường dài vòm lá, dựng trên những tảng đá lớn, được đục đẽo thô sơ sao cho giống những tượng thần, trên ngực mỗi tượng đều có khắc hình một con thằn lằn: đội cận vệ của các vị thần đang thực hiện nghĩa vụ canh gác.
Từ tiền sảnh hang đá ấy, có một con suối lớn bậc nhất trong thung vui nhộn chảy ra; thứ mà, dường như quá vui mừng khi được thấy ánh sáng ban ngày ở Willamilla, đã phóng vào con đường vòm lá với một cú nhảy hân hoan, trắng xóa. Thế nhưng niềm nhiệt huyết xuân xanh của nó đã sớm phải dồn nén; dòng nước của nó đổ vào trong một bể đá lớn, được nạo từ đá tự nhiên; từ đó, trầm tĩnh và đứng đắn, chúng chảy qua những đường hào cỏn con; sau cùng uốn lượn chảy đi, để hoà nước triều với những dòng nước đã được dạy dỗ để đi phục vụ ở đầu bên kia thung.
Những con suối lêu lổng: cả ngày dài la cà dọc đường đến tận lối thoát nước dưới mặt đất, một khi đã chảy vào, là chẳng thấy đâu nữa. Nhưng chẳng trách sao mà chúng la cà; bởi vì chảy qua những quang cảnh mê hồn dường ấy. Ở đời cũng vậy: con người bật ra khỏi màn đêm; chạy và bập bẹ dưới ánh mặt trời; để rồi lại trở về với màn đêm của mình; dẫu, biết đâu chừng, là để thêm một lần nữa xuất hiện.
Nhưng cái hang ấy không chỉ là một lối thoát cho dòng suối. Chảy qua một khe suối tối giữa lòng đá, cả hai bên, nó tạo thành một thềm đá khô, được nâng cao, nơi bạn sẽ bước lên từ vòm lá bằng ba bậc thang nhân tạo, được bố trí nghiêng một bên, để chắn tia nước từ thác nước vui mừng. Leo lên những bậc này, và men theo rìa khe suối, cái hang đá dần dần mở rộng và cao lên; con đường bạn đi được chiếu sáng nhờ những tia sáng ở khoảng xa bên trong. Sau cùng bạn đến một mái vòm cao dưới đất, được chiếu sáng bằng một khe nứt trên núi; trong khi trải trọn trước mặt bạn, trên tường đá đối diện, từ một cửa vòm thấp, màu đen, lưng chừng, và không thể thiếp cận, chính là con suối, với một vòng tròn rỗng và một cú giội, đổ xuống thành một cột nước dài, trắng tuyết vào một hồ nước không đáy, từ đó mà, sau nhiều xoáy nước và quay cuồng, nó chảy vào khe suối, và vội vã đi mất. Một phần bị che khuất khỏi tầm mắt bởi một mỏm đá chìa ra, thác nước trắng trông như một hồn ma trùm trắng trong hang.
Thế nhưng hang đá này được trang trí rất nịnh mắt, như hội trường huy hiệu cổ xưa được treo những ngọn cờ và thảm hoa khắp nơi. Đổ dòng từ trong khe suối ấy, các cây thân leo đu đưa trong gió; hoặc lan dọc trên các tảng đá, bất kỳ nơi đâu có tua quấn bám vào. Tít trên cao, lá của chúng xanh màu tươi tắn; nhưng thấp dần bên dưới thì chúng héo khô; và được nhuộm nhiều màu; vừa tả tơi vừa tuệch toạc với nhiều tiếng sột soạt; lại như mấy ngọn cờ cũ nát; đau đớn giằng chéo với biết bao khải hoàn.
Ở giữa đại sảnh trên đồi này cất giữ tượng đá của một Demi nọ, vị thần hộ mệnh của Willamilla. Toàn bộ đều xanh và rỉ nước như một khối đá dưới nước, thần Demi đáng thương ấy mặt trông như thể nhức nhối vì những cơn đau thần kinh toạ và thắt lưng quấy rầy.
Thế nhưng ngài ấy được khích lệ từ trên cao, nhờ lời hứa sẽ được một tràng hoa nở bung làm vương miện cho ngài; các Tiên Rừng vui đùa trong những cánh rừng bên trên, mãi ghé mắt nhìn xuống từ khe nứt, và gắng sức thả cho ngài một vòng hoa đội đầu.
Bấy giờ, thung lũng tĩnh lặng, phập phồng của Willamilla, nép mình vào sát các chân núi, và là một điểm xanh tươi ưa mắt dành cho cung thủ dưới ánh mặt trời, mà nếu không vì cái hang ấy, thì hẳn không thể giải thích được. Nhờ đó, nó hít thở những làn gió phúc lành của Omi; một mũi nhô ra trên núi đóng vai trò cuốn bay ở phía đông cho hòn đảo, đón nhận con suối mát của các dòng Mậu Dịch thượng nguồn; vốn dễ chịu hơn nhiều so với những dòng hải lưu bên dưới.
Mọi thời điểm trong ngày, thậm chí vào ban trưa ủ ê, một luồng gió mát cùng những dòng nước mát dắt tay nhau, dội một tiếng kêu ùa vào điện vua Donjalolo. Và cũng như sau khi lúc đầu làm cho lòng vua thêm tươi tắn, trong phạm vi hoàng gia, dòng suối ấy tự do chảy xuyên qua thung lũng hẹp, và tắm mát cho các cây xanh; tương tự, những làn gió phúc lành của Omi, không chỉ khiến cho Nhà Buổi Chiều thêm phần dễ chịu; mà còn tìm thấy lối ra rộng rãi nơi mặt tiền thoáng đãng của nó, đã thổi vào lòng toàn bộ Willamilla.
“Nào ta hãy đến hưởng làn gió của Omi,” là câu phổ biến ở thung lũng này. Và người nói sẽ cùng bạn mình mà đi về phía hang; và gieo mình trên bãi cỏ, luồn tay vào những lọn tóc, rồi ngả mình; lấy chuyện hít thở làm niềm vui và công việc; vì quả thực những làn gió Omi như thể luồng rượu vang gió để rót vào phổi.
Nhưng không phải cơn gió này quá mát; tuy rằng lắm phen các cơn gió hiu hiu cũng trở nên huyên náo. Mà nhất là vào mùa biển động, khi các dòng Mậu Dịch chảy xuống từ khe núi, lao khỏi hang với một lực tuyệt vời. Rồi khi băng qua nó, phải vất vả nhiều lắm mới giữ được tấm áo choàng trên lưng.
Như vậy là bấy nhiêu điều về Nhà Buổi Chiều. Một nơi mà — sau khi dành cả buổi sáng râm mát dưới những vách đá phía đông của thung lũng hẹp — ngày ngày, vào một giờ nhất định, Donjalolo trong chiếc kiệu của chàng được người hầu đưa tới; ở đó, thấy những bóng râm mới; và ở đó nấn ná lại tới khi tối trời; khi một lần nữa chàng lại được đưa về nơi mình đã đến: cứ theo cách ấy mà ta dự đoán chu kỳ của mặt trời. Mãi mãi trốn tránh ánh sáng ban ngày như thế đến hết đời, vị quốc vương đã hối hả tới lui trong lãnh thổ của mình; các tia nắng của thần Sol chưa bao giờ được chiếu sáng trên vầng trán láng, không tì vết của chàng.
