CHƯƠNG LXXVI: MỘI CHỖ THOẢI MÁI ĐỂ NGHỈ NGƠI
Không biết có phải vì tình trạng khắc nghiệt trong chế độ quân chủ bên đây, vốn lẽ tự nhiên đòi hỏi một sự đền bù xa xỉ nào đó, mới khiến cho các quốc vương đảo Juam rất vui lòng mà tự nhốt mình như vậy; hay vì bị chôn sống bên trong thung lũng hẹp của mình, nên họ mới tìm cách tập trung ở đó một thế giới hưởng thụ bí mật nào đó hay chăng; nhưng dẫu có là gì, khắp Quần Đảo này truyền tai nhau câu tục ngữ — “Ăn sung mặc sướng như đế vương Willamilla.” Bằng cách này mà người ta ám chỉ đến sự xa hoa tột bậc của một cung điện.
Câu này rất chính xác; bởi lẽ trong hết thảy những nơi sáng sủa mà tâm hồn tôi thích nấn ná, những nơi mà Donjalolo thường xuyên lai vãng chính là những nơi tuyệt hảo nhất.
Ở khu phía đông thung lũng là Nhà Buổi Sáng. Cung điện kỳ khôi này được dựng trên một gò đất tự nhiên, khoảng mấy mẫu đất, thiếu điều lấp hẳn cả một cái hốc rất sâu nằm giữa hai vách đá nhô cao xanh thẫm, trông xuống dưới sẽ thấy nhiều nhà dân nằm phân bố bên dưới những bóng của đám rừng cây phía trên.
Vậy, nếu quả thực là, ngay từ giây phút xây dựng công trình, ta đã có thể hình thành được bất kỳ ý niệm đúng đắn về vẻ oai nghiêm của một toà nhà, thì ta cũng cần phải xác định rõ ràng, rằng nơi ẩn dật này của Donjalolo không thể nào gọi là không có bề thế.
Đã trọn năm trăm kỳ trăng qua, cung điện ấy mới được dựng xong; nhờ một chuyên gia kiến trúc cây xanh nọ, mà các nền tứ giác của nó được đặt trong những trái dừa hạt; vốn cần đủ chu kỳ để nảy mầm thành các cột. Ở đằng trước, chúng được kết nối với nhau bằng các dầm ngang được chạm khắc tỉ mỉ, màu đỏ hồng điều, được đưa vào đúng khớp của khúc gỗ chính; mà, đến khi gỗ phồng, và chèn lên nhau, sẽ nén chặt với nhau cho thật chắc. Các dầm ngang đỡ cho các rui, từ phía sau nghiêng tới; trong khi bên trên những ngọn cỏ thơm được phủ làm mái, thì vẫy những ngọn Cọ Dừa rậm lá, những đầu cột xanh trên thân cây sẫm màu của chúng.
Khắp cả cái khối xanh rung động này, bầy chim tươi tắn chuyền quanh và chiêm chiếp; tấm mái tranh tỏa hương và điểm màu tựa như một khu vườn treo; và ở giữa nó và các ngọn Cọ Dừa, một vòm lá treo lơ lửng trong không khí.
Bên ngoài các cột này, sừng sững dãy cột thứ nhì và thứ ba, tạo nên những buồng cây đẹp nhất; tiến vào đó, bạn tưởng cung điện trên kia hẳn phải được đặt trong một suối nước, hoặc bị đóng băng trong một khối pha lê. Ba con lạch lấp lánh chảy từ trên cao được dẫn qua đỉnh của nó, qua các thân cây lớn được vùi một nửa bên trong mái tranh; và được trút vào một con mương được chạm khắc, chảy dọc theo các mái chìa, đổ dồn thành một tấm lá rộng, tết hạt và trong suốt. Đổ xuống vào một lưu vực bên dưới, rồi sau đó chúng được dẫn xuống thung.
Các mặt của cung điện được bao quanh bởi các bụi Diomi với một bông hoa, nhờ hương thơm của nó, nên được gọi là Lenora, hoặc Hơi Thở Ngọt; và bên trong những bụi cây thơm này, là các chồng thảm nặng, được nhuộm màu rất đậm và thêu hình rất dày.
Đây chính là nơi nghỉ ngơi giữa một buổi trưa bừng bừng, thác nước tết hạt nô đùa, khối cây xanh phấp phới, và tiếng chim hót êm tai; cứ tưởng đang sống trong một khu vườn trong thung, chứ đâu ai nói được đấy là một cái hang ngoài biển.
Nhưng bấy nhiêu là đủ về Nhà Buổi Sáng, chúng ta đi qua khu lòng chảo, hướng đến Nhà Buổi Chiều.
