CHƯƠNG LXXIV: ĐI SÂU HƠN VÀO TRONG THUNG, HỌ GẶP DONJALOLO
Từ miệng hang, một con đường rợp bóng với những tán cây huynh đệ vai kề vai trong không trung, đưa chúng tôi đến một ngả giao nhau, mỗi hướng dẫn đến vách đá đối diện, phủ bóng hai ngôi làng song sinh đã nhắc đến trước đây.
Bằng phẳng như một đồng cỏ, chính là lòng của thung lũng. Ở đây, gật gù những vườn cây Mít Bột và Cọ Dừa xanh; ở kia, lấp lánh những đồn điền Chuối vàng. Đi ra khỏi những vườn cây ấy, chúng tôi đến một đồng cỏ, men rìa theo bóng của núi. Và chẳng bao lâu chúng tôi đã băng qua một cây cầu khỉ, bắc qua một con hào, được trồng dày đặc những củ khoai Tara, như bầy cá sấu, hoặc Hollanders, no say trong phù sa mềm. Tiếp bước, vẻ đẹp hoang sơ của núi non khiến chúng tôi chú ý. Các vách đứng trên cao được rưới bằng những cây thân leo; dập dờn trong gió, như những thác lá; nguồn của chúng là các lùm cây trên cao.
Giữa vách đá, dọc một thềm đá, trổ ra vô số rễ của một loại cây có vẻ như không có thân. Trồi lên từ đất nông, chúng lan khắp những tảng đá bên dưới, bao phủ bằng một mạng lưới rối rắm. Trong khi ở tít trên cao, các cành cây lớn — mỗi cành là một lùm cây — đã leo lên tận đỉnh núi; rồi cúi xuống, một lần nữa đâm vào đất; tạo thành một dãy cây dằng dặc ở ven bờ; toàn bộ kiểu kiến trúc kỳ dị đứng chống trời.
Theo Mohi, cái cây này quả thực tuyệt vời; hạt của nó từng được thả từ cung trăng xuống; nơi những rừng cây tương tự còn nhiều hơn, vốn gây ra những đốm tối màu trên bề mặt của nó.
Chỗ này chỗ kia, dòng nước mát trong mạch núi phun ra thành những dòng nước sống; nước của chúng được đón lấy trong các bể rêu xanh, được vùi một nửa trong cỏ.
Ở một chỗ, là một dòng suối khá lớn, chảy ra từ một độ cao nhiều cây, trước khi chạm mặt đất đã bị phân tán thành một trận mưa rào phun sương, rơi xuống quá cao từ nền vách đá, đến mức khi bước đến gần bên dưới, bạn cảm thấy một chút hơi ẩm. Đi qua dòng thác hơi nước này, chúng tôi trông thấy có nhiều Dân Đảo đang tắm.
Nhưng tán lá đung đưa đằng xa kia là gì? Và sự gì đang tiến ra kia, như một cuộc xao động nơi cư trú? Donjalolo đang tiến gần các vị khách của chàng.
Chàng ngự đến trên một chiếc kiệu đẹp; một buồng lá, gác lên ba cây cọc dài, song song, được ba mươi đàn ông khiêng, ăn vận sặc sỡ; năm người ở đầu mỗi cọc. Được trang hoàng bằng những tấm vải tappa nhuộm màu, và được quấn bằng những vòng hoa mới hái, mà từ đó, cứ mỗi bước, lại có những cánh hoa thơm được thổi ra; bằng một chuyển động lộng lẫy, mềm dẻo, chiếc kiệu sặc sỡ tiến tới; để lại sau nó một vệt dài, phớt hồng những xào xạc lá và hương thơm.
Đến gần, hiện ra một thanh niên mảnh dẻ, bạc nhược, mang vẻ đẹp xanh xao, ngả mình trên một tấm thảm đỏ, gần mái vòm được kết tràng của buồng lá. Mái đầu được xức dầu của chàng đang gối vào ngực một cô gái; một cô gái khác khuấy gió bằng một chiếc quạt lông vũ Pintado. Con ngươi trong mắt chàng như hai hòn đảo giữa biển. Bằng một chất giọng trầm nhẹ, chàng lẩm bẩm “Media!”
Những người khiêng kiệu dừng lại; và Media tiến tới, hai Vua Đảo cùng nhau cúi chào.
Thông qua những ống thuốc được mồi ở một đầu, những người hầu đang ngả mình của Donjalolo bấy giờ thổi ra một làn khói thơm quanh chàng. Những ống này được làm từ những chiếc lá kích thích của “Aina”, trộn với những lưỡi lá vàng của một loại cỏ ngọt ở vùng cao; tạo thành một thân rỗng. Nói chung, làn khói dễ chịu của “Aina” được tạo ra khi người ta hít vào; nhưng Donjalolo cho rằng niềm khuây khỏa ấy quá đắt đỏ với bất kì nỗ lực để thu được thông qua lá phổi hoàng gia, nên đã tự hưởng cho kỳ thỏa nhờ các nữ hầu của chàng, mà đôi môi của họ tựa như những nụ mười giờ sau một cơn mưa rào.
Trong thinh lặng vị quốc vương trẻ tuổi khi ấy đưa mắt nhìn chúng tôi chăm chú; cùng lúc khua tay nhè nhẹ, hầu cho được nhìn rõ hơn qua những vành khói thuốc. Chàng đang định nói với chúng tôi, thì vô tình trông thấy Samoa, chàng bỗng giật mình; ngoảnh mặt đi; rồi điên cuồng ra lệnh cho người chiến binh đi đi cho khuất mắt. Thấy vậy, những người hầu của chàng xoa dịu chàng; còn Media mong muốn anh Upolu được lui đi.
Khi chúng tôi vẫn còn đang kinh ngạc trước cảnh tượng ấy, thì Donjalolo, với đôi mắt nhắm, ngả vào vòng tay của những người thiếu nữ của chàng. Khi lại sức, chàng thở một hơi dài, và nhìn xa xăm khắp chung quanh.
Có vẻ như chàng đã tưởng Samoa là hồn ma giữa ban ngày của ông tổ Marjora; kẻ soán ngôi đã mất một tay trong trận chiến giành cho ông chiếc đai lưng. Quốc vương đáng thương: đây chỉ là một trong số những ảo tưởng điên rồ, vốn quá rối rắm đối với thần dân của chàng.
Media bấy giờ vội vàng đoan chắc với Donjalolo, rằng Samoa, dẫu nhìn thì chẳng lấy làm dễ thương gì cho cam, song, lại là con người bằng xương bằng thịt đàng hoàng. Và ngay sau đó thì vị vua hờ hững nhìn; chứng độc tưởng của chàng đã đi mất như một giấc chiêm bao.
Nhưng vẫn còn chịu tác động của một bữa yến tiệc thâu đêm suốt sáng, ngay sau đó chàng thều thào một mong muốn cho được ở bên các phụ nữ của mình; cùng thêm rằng người của chàng sẽ không thất bại trong việc lo liệu cho các vị khách quý của chàng được giải trí.
Bấy giờ chiếc kiệu được kéo màn; và chẳng chốc nó đã biến mất vào các rừng cây. Tiếp tục cuộc hành trình, chúng tôi đã đến được sườn đồi phía tây của thung lũng; một trong số những vòm cây rải rác giữa các thân cây, được chỉ định để chúng tôi nghỉ lại. Ở đây, chúng tôi ngả mình trước một bữa ăn tử tế. Sau đó, chúng tôi đi dạo để được ngắm toàn cảnh thung lũng; đặc biệt chính là các cung điện nổi tiếng khắp nơi của vị quốc vương.
