CHƯƠNG VII: MỘT KHOẢNG NGỪNG
Acturion yêu dấu! Con tàu mẹ, đã ru ta quá thường trong lòng gỗ sồi của mi, ta đau lòng xót thương mà rằng ta đã bỏ rơi mi giữa lòng biển khơi bao la làm sao. Ở quá xa quê nhà, với đoàn người tạp nham, quá nhiều dân đảo, mà những lúng ba lúng búng ngoại giáo của họ văng vẳng khắp thân tàu Ki-tô giáo của mi, hẳn đã xát nạo ác nghiệt trên mỗi xà trần.
Tàu thương! hồn ma lẻ loi của mi giờ đang giong buồm đi đâu? Bởi ta chưa từng nghe tin gì về Arcturion quả cảm, từ cái giờ tối tăm chúng ta đi khỏi những ván tàu định mệnh ấy. Vào giờ giông bão nhất nào những con mòng biển đã gào lên, những xoáy nước chết đuối làm phần việc của nó, chẳng cần biết kẻ người trần mắt thịt nào. Con tàu lặng lẽ chìm, bất lực, xuống những vực thẳm lặng yên của biển hè năm ấy, bị những lưỡi gươm cá kiếm tàn nhẫn sát hại? Những chuyện như vậy đã từng xảy ra. Hay là con tàu có số phận khá khẩm hơn? Bị đánh gục khi đang dũng cảm chiến đấu với gió lớn; các buồm bão đã giương xong; vô lăng lái đã có người cầm và mỗi thủy thủ đều ở đúng chỗ mình, như tàu Ong Bắp Cày đã chìm xuống, mang theo người của nó ở các boong tàu, trong một cơn bão xa xăm nào đó.
Nhưng phỏng đoán thôi thì không có căn cứ. Một con tàu lâu đời, hẳn nó đã đắm hoặc đặt hài cốt mình trên một rạn san hô nguy hiểm; nhưng cũng như mọi kẻ lang thang, số phận của nó là bí ẩn.
Cầu Trời, xin cho linh hồn con tàu biệt vô âm tín ấy lang thang ngoài biển qua những mù khơi đêm tối bão bùng - như một thủy thủ già có niềm tin vào những con tàu mất tích - sẽ không bao giờ ám lấy con đường tương lai của ta trên những ngọn sóng. Mong con tàu yên nghỉ dưới đáy đại dương; và các bạn tàu của ta sẽ ngủ yên trong vùng nước sâu nhất, nơi những con cá mập rình mồi chẳng xuất hiện, những ngọn sóng cồn chẳng cuộn lên.
Khi chúng tôi bỏ tàu Arcturion, Jarl và tôi bất giác lảng tránh một mộ phần thủy thủ. Chúng tôi có nghe về những sự giải thoát do ý trời. Phải nó chăng? Nhưng cuộc sống tất thảy ngọt ngào với tất cả ra sao thì cái chết lại khó khăn thế ấy. Và về phần tôi, tôi suýt bị cám dỗ đi treo đầu mình để thoát khỏi số phận của các bạn thuyền tôi; một điều gì đó như người từng đỏ mặt vì đã thoát khỏi cuộc tàn sát ác liệt tại Thermopylae.
Dẫu tôi không thể nén được cơn rùng mình khi nghĩ đến hồi kết của con tàu già ấy, tôi vẫn không thể nào tưởng tượng nổi việc chúng tôi rời bỏ nó lại có thể là nguyên nhân dẫn đến sự diệt vong của nó. Dẫu sao, tôi cầu Chúa cho Arcturion vẫn còn lênh đênh trên biển; để tôi được một lần nữa đặt chân lên những boong tàu quen thuộc của nó.
