favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LXV: TAJI LÀM QUEN VỚI BA NGƯỜI         

        Đến thời điểm này, tôi đã ngăn Samoa khỏi lang thang đến các đảo lân cận, dẫu chàng rất muốn đi, để chấp nhận những lời mời gửi tới không ngớt. Thế nhưng lúc này tôi thông báo cho chàng, và cả đồng bạn của chàng, về chuyến đi tôi đã định trước; muốn có họ đi cùng.

         Khi được thông báo về ý định khởi hành của tôi, phần tôi không kém bất ngờ khi Media cũng đề nghị được đi với mình: một kế hoạch được vui vẻ đón nhận. Có vẻ, vì một lý do nào đó, ông đã chưa mở rộng chuyến đi của mình đến các đảo xa hơn. Thành thử cuộc hải hành sắp tới này lại đặc biệt hợp ý ông. Mà ông cũng chẳng phải trày da tróc vẩy gì thì mới đảm bảo được cho chuyến đi được thuận lợi; hơn nữa, ông còn đoan chắc với tôi rằng mục đích của nó nhất định phải đeo miện vinh quang. “Bản thân ta thấy hứng thú với cuộc theo đuổi này,” ông nói; “và hãy tin ta, chúng ta sẽ tìm thấy Yillah.”

         Còn chuyến đi đến đầm phá, chiếc Dê Biển ngoan đã được đưa ra nhưng Media không hài lòng; bảo rằng chúa đảo Odo không hợp với chuyện đi lại bằng cỗ thuyền của khách. Cho nên họ đã chọn ba chiếc xuồng từ hạm đội hoàng gia của riêng ông.

         Một cho chúng tôi và một bộ ba người đồng hành mà ông đã chủ định giới thiệu cho tôi biết; số còn lại dành làm hầu cận.

         Nhờ sở thích và tính hay để ý của Media, những người lạ đã nhắc ở trên đã cho thấy là những người khiến tôi rất hài lòng.

         Người đầu tiên là Mohi, hay Râu Bím, được gọi như vậy vì cách ông diện cái phụ kiện ấy, dài và xám cực kỳ. Ông là một nhà kể chuyện và truyền thuyết đáng kính, một người thuộc số những Nhà Lưu giữ Sổ bộ Lịch sử các Vua Mardi.

         Người thứ nhì là Babbalanja, một người thuộc phương diện thần bí, khoác một chiếc áo choàng dày lớp. Ông thông thạo pho tri thức Mardi; được truyền lại từ các nhà cầm quyền cổ đại và quá thời: Những Suy tư của Bardianna Xưa: Bộ Dân luật của Alla-Malolla.

         Người thứ ba và là người cuối cùng, là Yoomy, hay Chim Chích. Một thi sĩ trẻ, tóc dài, mắt xanh; làm gì cũng tùy hứng; đôi khi, đãng trí, nhợt nhạt; nhưng áo quần của chàng luôn gọn gàng bảnh bao; đội những chiếc khăn xếp đẹp đẽ nhất, một chú Chim Thiên Đường hãnh diện về bộ lông của mình và đeo những đai lưng sặc sỡ nhất. Yoomy được phú cho những âm điệu đa tình nhất, và những điệu rondo, và những điệp khúc, nghe rất mê hoặc. Nhưng có lúc coi khinh sáo sậy, như một chiếc kèn clarion chàng phát ra những bài vũ khí và chiến đấu mạnh mẽ; hoặc, trong những giai điệu ảm đạm, vang lên những bi ca dành cho những nhà thơ và anh hùng đã mất.

         Ta đã biết bấy nhiêu điều về Yoomy với tư cách là một thi sĩ. Còn trong những phương diện khác thì thật khó mà tả dduwowjc chàng. Chàng là một người quá đồng bóng, quá bị những tâm trạng đối nghịch nhau tác động; quá kiêu kỳ, quá khiêm tốn, quá buồn, quá vui; quá dựng nên hàng ngàn mâu thuẫn, đến nỗi chúng tôi còn phải để cho chàng tự miêu tả chính mình khi câu chuyện tiến triển. Và ở đây ta mong chàng sẽ thành công, bởi vì ở Mardi chẳng ai lý giải được chàng.

         Giờ đây bộ ba, đã được chỉ định làm người đồng hành với chúng tôi trong cuộc hải trình, cũng đã tỏ ra nóng lòng để được du ngoạn Quần Đảo một phen. Đặc biệt là Babbalanja thường bày tỏ niềm mong mỏi tha thiết nhất hầu được ghé thăm từng hải đảo một, đi tìm một đối tượng nào đó, mà ông chỉ kín đáo gợi ý mà thôi. Ông lầm bầm một mối bận tâm sâu sắc về sự mất mát của tôi, với niềm cảm thông chân thành nhất; và nhiều lần nắm chặt tay tôi, thấp giọng nói, “Cuộc tìm kiếm của ngài cũng là của tôi, Taji cao quý. Ngài tìm ở đâu, tôi đi theo đó.”

         Vậy là, cả Yoomy cũng ngỏ ý với tôi; nhưng với nhiều cảm xúc hơn. Và tương tự, còn có ông Râu Bím nhắc lại.

         Nhưng về nỗi buồn của tôi, tôi nhận thấy rằng cả Mohi và Babbalanja, nhất là ông triết gia, có vẻ không đượm hy vọng lắm, về việc Yillah mất tích, cho bằng chàng Yoomy trẻ trung, và vị chúa tể hăng hái của chàng, Vua Media.

         Vì cuộc hải trình của chúng tôi sẽ tốn không ít thời gian, Vua Media có nhiệm vụ phải bổ nhiệm một tù trưởng nhiếp chính đáng tin cậy nào đó để đại diện cầm quyền khi ông vắng mặt. Tù trưởng nhiếp chính được chọn là Almanni, một chiến binh có đôi mắt nghiêm khắc, cương quyết, một người trong hoàng tộc của vua.

         Sau cùng khi mọi sự sẵn sàng, và dự tính sẽ khởi hành vào sáng hôm sau, Media, trên bờ biển, lúc chiều hôm, khi ánh sáng và mặt nước xế dần, đã vẽ đại khái một bản đồ của khu vực đầm phá này, để lượng tính bù trừ cho những trở ngại trên đường nhờ được nhìn bao quát nó từ Odo.

         Và kế hoạch chuyến hải trình của chúng tôi được vạch ra: những hòn đảo nào sẽ ghé thăm trước tiên, và những hòn đảo nào sẽ dừng lại trên đường trở về.

Thêm vào giỏ hàng thành công