CHƯƠNG LXIV: YILLAH MỘT CÁI BÓNG
Có lúc chúng tôi đã từng hạnh phúc ở Odo: Yillah và tôi sống trên hòn đảo nhỏ của mình. Viên ngọc trai trên ngực nàng cũng chẳng ửng hồng hơn đôi hoa hồng trên má; tuy có khi chúng lụi tàn và đi mất; và ánh nhìn của nàng mang vẻ tái nhợt chết chóc khi nàng lầm bầm về xoáy nước và đám tảo biển. Tái nhợt tựa như linh hồn tôi khi nghĩ về thầy tế Aleema.
Nhưng ngày qua ngày, câu thần chú của nàng đã kết quanh tôi cái phép thuật của nó, và hết thảy những gì ẩn khuất nơi con người nàng càng lúc càng trở nên xinh đẹp và lạ lùng hơn. Liệu tôi có gần gũi với một linh hồn chăng? Tôi vẫn thường nghĩ rằng Thiên Đường đã đến với tôi nơi thế gian này, và rằng Yillah đích thực là một thiên thần, và thế nên mới có những bí ẩn đã thánh hóa nàng.
Nhưng những niềm vui của chúng tôi mới thoáng qua làm sao. Giông tố theo sau hừng đông rực rỡ. — Những kỷ niệm dài của những cảnh tượng phù vân, những ý nghĩ bi thương của những giờ vui sướng — mi thật chung cho toàn thể nhân loại. Khi hạnh phúc, chúng ta có ngừng lại và nói — "Ô kìa, diễm phúc người, tâm hồn ta?” Không hề: hạnh phúc ít khi tỏ ra là hạnh phúc, trừ phi nhìn lại từ những tai ương. Một phong cảnh đầy hoa, bạn phải bước ra, để chiêm ngưỡng.
Từng giờ trôi nhanh, rồi từng ngày, một khoảnh khắc ngắn ngủi niềm vui sướng của chúng ta. Buồng tiên nơi đầm phá đẹp, cảnh tượng của rừng cây nhàn hạ và trái tim thư thái, — Ôi, Yillah, Yillah! Mọi khu rừng lặp lại âm thanh, cái hoang, rừng hoang nơi tâm hồn hoang của tôi. Yillah! Yillah! Những tiếng nói xa lạ nho nhỏ, kêu lên, trong tôi, và đời đời, và thật xa thật sâu, chúng vọng mãi.
Ngày ngày trôi. Khi một sáng nọ tôi thấy gian nhà không một bóng người. Đi mất rồi! Một giấc mơ. Tôi nhắm mắt, và sẽ mơ lại được nàng. Nhưng vô ích. Bật dậy, tôi gọi tên nàng; nhưng chẳng có tiếng đáp. Vội đi khỏi cù lao, tôi đến được hải ngạn gần đó, và tìm nàng trong rừng; và hợp những người bạn của tôi, cầu xin họ giúp cho. Nhưng tất cả đều vô hiệu. Chẳng thấy gì, ngoài cây và hoa. Thế rồi chúng tôi tìm đến Media; cho ông biết chuyện; và ngay lập tức, ông đã tập hợp hàng đoàn người để truy tìm khắp đảo.
Trời đã về trưa; nhưng Yillah vẫn chưa thấy. Rồi Media đoan chắc rằng Yillah không còn ở Odo nữa. Nàng đã đi đâu, và bằng cách nào, ông chẳng biết; cũng chẳng thể nghĩ ra được.
Trong tình thế ấy, bỗng có vài sứ giả từ bên ngoài đến; những người mà, cho rằng mọi thứ đều ổn với Taji, đã đến để nhắc lời mời thé thăm các vùng chung quanh. Giữa những người này, có các sứ giả của Nữ Hoàng Hautia, với lá cờ Diên Vĩ của họ, và lần nữa cùng mang theo hoa. Nhưng họ đến rồi đi mà không ai hay biết.
Lên đường trở về, những phái viên ấy được vô số người hầu của Media hộ tống, được gửi đi đến các đảo lân cận, hầu tìm nàng Yillah mất tích. Nhưng đã ba ngày, và, từng người một, tất cả họ đều trở về; và đứng trước mặt tôi không nói được gì.
Có lúc tôi mê sảng. Rồi có khi, rơi vào trạng thái lặng thinh bên ngoài, sống trong tâm trạng và mê mẩn, với đôi mắt không biết nhắm, một ánh nhìn mãi xa xăm.
Họ gắng đánh thức tôi. Các cô gái nhảy múa và ca hát; và người ta kể cho tôi nghe các câu chuyện thần tiên; về những tiểu yêu kỳ quái, những thanh niên bị mê hoặc; về những khu rừng và những khu vườn dưới biển khơi. Song tôi vẫn chẳng nhúc nhích, nghe mọi thứ, nhưng chẳng để ý gì sất. Media kêu lên, “Xấu hổ thay, hỡi Taji; ngài đây, một vị thần đấy chăng?” rồi đặt một cây giáo vào bàn tay bạc nhược của tôi. Jarl lớn tiếng gọi tôi tỉnh giấc. Samoa thì kinh ngạc.
Ngày ngày vẫn trôi nhanh. Và dần dà, trí nhớ tôi hồi phục. Các suy nghĩ về những gì đã ập lên tôi như những cuộn sóng dồi về một bãi biển đã lâu trơ trọc. Một luồng, một sùi những hồi ức! — Yillah yêu dấu đã không còn nữa, và tôi đây phải mang tang.
Thời gian sau, tâm trạng ấy đã qua. Khốn cực chỉ còn là ký ức. Tiếng ai ca quặn một cơn rung trầm. Hồi tưởng tựa như là thứ được ghi nhớ; dẫu cho đã quỵ vì sầu muộn. Có những ý nghĩ chìm và lấp lánh từ dưới sâu: những hạt trai lệ dưới biển đời, vẫn dâng, và cuộn nắng, bất kể có giấu điều gì. Những tai ương chung, như chất lỏng, hòa với nhau. Nhưng nỗi đau khác thì không như thế. Có kẻ khóc than thì trút ai ca vào trong gió; nhưng những nốt vang nhất thì nảy từ những nơi rỗng lòng. Nước mắt họ chảy xiết: nhưng mạch ngầm chỉ có những giếng khơi.
Sau cùng tôi quay sang Media, nói rằng tôi phải chóng đi khỏi Odo và lang thang khắp Mardi vì còn chưa tìm thấy Yillah.
Nhưng từ đây trở đi, trong lời văn sẽ còn nhắc rất ít đến nàng thiếu nữ, cho đến khi nào — may ra — người ta biết được số phận của nàng.
