favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LXII: TAJI RÚT KHỎI THẾ SỰ

         Sau một thời gian, khi những người lạ mặt không còn lũ lượt kéo đến như trước, tôi xin phép vị gia chủ của chúng tôi, làm một cuộc dạo chơi trên lãnh thổ của ông; mong muốn được ngắm nhìn toàn bộ lãnh thổ, và bị ngấm ngầm xui khiến bởi niềm hy vọng sẽ tìm được một chỗ ở vừa ý với cái gu khó chiều, hơn là chỗ đã được cắt đặt sẵn cho tôi.

         Cuộc dạo chơi — một cuộc dạo chơi khoan khoái quả là — đã dấy lên trong tôi ý muốn rời Odo. Nhưng không phải là đi thật xa; mà là đâu độ chừng mười hay mười hai thước, đến một nhúm cù lao xanh nho nhỏ; một trong số những cù lao, nằm tản mác, chung quanh đảo, làm tổ như tổ chim trên những nhánh của rừng san hô, với rễ bám chắc xuống nền biển sâu. Giữa những cù lao ấy và bờ biển, trải ra những dải đá ngầm, cùng những bãi cạn bên trên, vừa đủ để thả nổi một chiếc xuồng. Một trong số cù lao ấy có nhiều cây gỗ và thân leo; một buồng cây ngoài biển. Và được Media cho phép, tôi quyết định sống tại đây.

         Chẳng mất bao lâu để Media chiều theo ý tôi; và cũng chẳng bao lâu trước khi chỗ ở của tôi được sẵn sàng. Bện vào với nhau, những cành cây xoắn được lợp rất chắc. Và bốn bề cũng được lợp với những lá dứa dại đỏ thẫm; những lưỡi giáo dài, chia nhánh của chúng bị gió thổi bốc lên, khiến cả nơi này phừng phừng như những ngọn lửa cháy. Các cây thân đốt, đặt nằm trên các thân cọ dừa, làm thành sàn nhà. Thật là dẻo dai! Khắp Odo đâu đâu cũng có, giữa hàng tù trưởng, nó truyền cho con người cái vẻ oai hùng, đến độ ta có thể bảo, nhờ đấy mà tạo ra cái khí cốt phong nhã quý tộc trứ danh.

         Bệnh tưởng! mà cố làm sàn cho đàn hồi! Nó sẽ cho bạn nhún nhảy thật dễ chịu và êm ái, như thể xóc nảy, và tống khứ mấy tâm trạng tù đọng đang phủ lấy vũng hồ tâm hồn bạn.

         Đó là nơi tôi ở. Nhưng tôi đã không nhắc gì đến những món phụ tùng nhỏ nhặt lặt vặt trong việc nội trợ vùng nhiệt đới: những bầu những bí, những sọ dừa, và những cuộn vải tappa đẹp; để rồi cuối cùng được cùng Yillah ngồi dưới buồng cây của mình, tôi nhìn khắp chung quanh, và chẳng muốn gì sất.

         Nhưng còn Jarl và Samoa thì sao? Tại sao ông lão Jarl lại thấy cần phải bày vẽ kiểu cọ giống tôi làm gì. Như một gã độc thân trong buồng kín, ông sống ổn định ngay đối diện nhà tôi, trên đảo chính, trong một túp lều nhỏ trong rừng.

         Còn Samoa, chẳng bắt chước ông bạn mình, chàng vẫn nán lại trong trại của người Khết và người Giơ-vút ở Odo. Lôi kéo thời giờ rỗi rãi của người ta bằng những câu chuyện kỳ lạ: còn, trái tim thiếu nữ bằng những mồi chài kỳ lạ.

         Khi thích, tôi hoàn toàn được yên tĩnh trong buồng cây của mình; nhờ Media ra nghiêm lệnh cấm người qua kẻ lại tuỳ tiện. Thế mà cứ mỗi ngày ba lần lại có một ông già hay líu lo mang đến cho tôi đồ ăn của uống.

         Tuy được sống ẩn dật như thế, nhưng tôi không thể hoàn toàn tránh được những nhòm nhỏ của người dân các đảo lân cận; những người này thường tạt ngang qua cù lao, chậm rãi đưa chèo, và chăm chăm để ý đến chỗ ở của tôi. Nhưng vì họ đi xuồng cách một khoảng xa, và không bao giờ dám đổ bộ vào, nên sự qua lại hàn hữu của họ tuy có gây phiền phức cho tôi song chẳng đáng là bao. Nhưng đôi khi vào một buổi tối, khi những bóng dày đặc và lướt nhanh đổ xuống, ta sẽ lờ mờ trông thấy một chiếc xuồng; đang lượn quanh nơi tôi ở như một hồn ma. Và có lần, trong màn đêm yên tĩnh, nghe thấy tiếng mũi xuồng gợn sóng rất gần, tôi lao tới, nhưng cái bóng ma đã nhanh chóng đi mất.

         Vào đêm hôm ấy, Yillah vừa ngủ vừa rùng mình. “Xoáy nước,” nàng lẩm bẩm, “những tảo biển êm dịu.” Rồi sáng hôm sau nàng lạc trong những mơ mẩn, ngắt những đóa lan dạ hương trầm ngâm, hoặc nhìn chăm chú về nơi đầm phá.

 

Thêm vào giỏ hàng thành công