CHƯƠNG LXI: MỘT NGƯỜI GIẤU MẶT
Suốt thời gian còn lại của ngày hôm ấy, cùng vài ngày sau, chúng tôi cứ luôn nhận được những thăm viếng từ các đảo lân cận; những nơi có dân cư đi thành các hạm đội và tiểu đoàn tụ tập quanh Odo để được diện kiến các vị khách quý của vua đảo ấy. Trong số họ có nhiều sứ giả từ các vua đảo lân cận gửi đến những bài diễn văn cảm tình lẫn quà cáp.
Song không cần phải kể chi tiết các cuộc gặp mặt đủ kiểu, hoặc thuật lại theo các hình thức khác nhau, mà những người lạ mặt hoàng gia ấy đã biểu hiện mối quan tâm của họ đối với chúng tôi.
Tuy nhiên, vào ngày thứ ba, nhận thấy một nhân vật bí ẩn, như những người giấu mặt bí ẩn vô tình bắt gặp, khi đang băng qua bóng tháp Quảng trường Yến anh Lima. Nó khoác tấm áo choàng tappa tối màu, phủ và xếp chùng khắp chân tay; và với một tay, che mặt, chỉ để lộ mỗi một con mắt. Thế mà con mắt ấy là cả nhân hoàn. Lúc thì nó dán mắt vào Yillah bằng một cái nhìn hiểm ác, lúc thì vào tôi, nhưng mới một biểu đạt khác. Mặc cho dân chúng có đông có cỡ nào, mặc cho có huyên náo cỡ nào, thì con mắt khôn dò ấy vẫn cứ chằm chằm nhìn; đến khi nó dường như không còn là mắt nữa, nhưng là một linh hồn, cứ nhòm nhỏ vào tâm hồn tôi luôn mãi. Thường thì tôi gắng tiếp cận nó, nhưng nó tránh tôi, rồi chẳng mấy chốc lại xuất hiện.
Chỉ cho Media cái sự hiện hình ấy, tôi khẩn nài ông tìm cách đuổi nó đi, để những ngờ vực của tôi có lẽ sẽ được xua tan vì nó chẳng có hình có dạng. Ông đáp, với nhã ý, rằng các vị ẩn danh thì thiêng liêng lắm đấy. Đến độ tấm áo choàng xếp kín và vải trùm cũng được người ta canh giữ cẩn thận như một toà lâu đài. Cuối cùng, thật là nhẹ nhõm, bóng ma ấy đã biến mất, và chẳng còn thấy nữa.
Chúng tôi được vinh dự đón nhận rất nhiều và rất nồng nhiệt những lời mời ghé thăm. Nhưng tạm thời chúng tôi từ chối; bởi muốn xây dựng bản thân chúng tôi trong lòng Media cho thật vững chãi hơn, bởi đâu thể tránh được những lúc thăng lúc trầm mỗi khi đi đây đi đó. Có một người bạn trung tín thì vẫn an toàn hơn ở giữa một đám người quen.
Bấy giờ, khi những phép xã giao ấy đã xong, và vào sáng ngày thứ tư từ hôm chúng tôi đến đây, có ba thiếu nữ mắt đen đến đổ bộ ngoài bãi biển, tóc họ nâu đen, vận những tấm áo choàng dài chấm phá nhiều màu, cùng những bông hoa tươi tắn trên đầu.
Cùng những phép chào salam, những người lạ này được một nô bộc tóc bạc của Media dẫn tới chúng tôi, ông này cúi đầu cáo lui, lầm bầm, “Từ Nữ Hoàng Hautia,” rồi đi khỏi. Bất ngờ, tôi đứng lặng, và chào đón họ.
Người đầu tiên, cười rất nhiều và nịnh hót rất nhiều, vẫy trước mặt tôi một đoá Diên Vĩ nhiều màu: đoá hoa cờ phấp phới cùng những đuôi nheo. Tiến gần, người thứ nhì đoạn trình ra ba đóa Anh Thảo Chiều ánh hồng gân tím, sương vẫn còn bám trên chúng. Người thứ ba đặt vào tay tôi một nụ Mười Giờ; rồi đến một nhành Ô Đầu.[44]
“Xin cảm ơn thiện ý của các nàng! giờ đây các nàng có nhắn nhủ gì?”
Giật mình vì màn đón tiếp này, đã có dụng ý khéo léo, họ bàn bạc một lúc; khi người cầm đoá Diên Vĩ nói với một giọng dịu ngọt, “Chúng tôi từ Hautia đến, nơi có nụ Mười Giờ ngài cầm.”
“Vậy xin gửi lời đa tạ đến Hautia; nụ hoa thơm lắm.”
Rồi nàng chỉ vào nhành Ô Đầu.
“Đóa này cũng ngọt ngào; xin cảm ơn Hautia vì những đóa hoa. Làm ơn, mang đến thêm cho ta.”
“Người này chế giễu bà chủ chúng ta,” và lướt khỏi tôi, họ vẫy những đóa hoa Phỉ[45], để tôi lại một mình và băn khoăn.
Kể cho Media về cảnh tượng ấy, ông cười; tuôn ra những ám chỉ lạ lùng về Hautia; nhưng chẳng biết ý của bà ta là gì.
Ban đầu cái sự tình ấy khiến cho tôi không ít khó chịu, cùng với rất nhiều ngạc nhiên; nhưng trong niềm sung sướng mới lạ về cuộc dừng chân mới mẻ của chúng tôi ở đảo Odo, điều này đã sớm lướt khỏi tâm trí tôi; cũng như trong một khoảng thời gian, tôi đã chẳng nghe tin gì về Nữ Hoàng Hautia nữa.
[44] Trong Poetry of Flowers and Flowers of Poetry của Frances Sargent Osgood, hoa Diên Vĩ là một loài hoa tượng trưng cho truyền tin, dựa theo tích về sứ giả của nữ thần Juno; hoa Anh Thảo Chiều mang nghĩa mê hoặc, đặt tên theo nữ phù thuỷ Circe; hoa Mười Giờ biểu tượng của niềm vui trọn vẹn; và hoa Ô Đầu mang ý nghĩa bay cùng ta, dựa theo cỗ xe của nữ thần Venus.
[45] Hoa Phỉ mang ý nghĩa bùa chú.
