CHƯƠNG LX: BELSHAZZAR NGỰ TOÀ THƯỢNG THẨM
Media là vua Odo. Và vì sự giản dị trong cung cách của ông cho đến lúc này, lẫn thái độ thoải mái, thẳng thắn với chúng tôi, giả sử chúng tôi mà có dại dột nghi ngờ điều ấy, thì chẳng hoài nghi nào trụ nổi với bằng chứng sống động của nó, mà chính hôm nay chúng tôi được chứng kiến lúc ban trưa.
Khi mặt trời đứng bóng, Media thường có thói quen khoác lên phẩm giá của ông bằng những biểu tượng chính quyền; và ngồi trên đi văng hoặc toà phán quyết, để nghe và xét xử mọi kiện tụng được dâng lên cho ông, cùng ban bố các pháp lệnh hoàng gia của ông.
Đi văng ấy được nâng cao ở một đầu của một vòm lá rộng rãi, tạo thành từ một lối đi giữa những hàng cọ uy nghiêm, trong tư thế khảng khái, giữ trên cao tán cọ oai vệ của chúng.
Vương miện của quốc vương hải đảo thuộc phong cách Đông Phương nguyên thuỷ; về hình dáng, có lẽ, tương đồng với các vương miện được thoải mái chưng diện như mũ săn của Vua Nimrod oai nghiêm thiêng liêng, người đã mau mắn chạy theo bầy chó săn của ngài. Đó là một chiếc khăn quấn đầu bằng vải bện tappa đỏ, xòe ra là những chiếc xương Cá Đuối nhọn, trắng, bóng. Những chiếc xương này rẽ ra từ một dải hoặc băng ngọc trai quý; được mang lên từ biển nhờ những nam nhân ngư chuyên lặn sâu nhất của Mardi. Từ giữa vương miện một mũi giáo ba lá dựng lên. Và một quyền trượng mũi giáo cho bàn tay phải của vua thêm trang trọng.
Khi ấy, so với hết thảy lời huênh hoang của các nhà dân chủ của các bạn, thì một vị vua đẹp là một cảnh tượng rất đẹp để ngắm nhìn. Ông trông rất giống một vị thần. Chẳng trách sao các thần dân ngoan ngoãn của ông đã thề thốt quá đỗi, rằng vị chúa tể và chủ nhân tài giỏi của họ Vua Media là một á thần.
Một vị vua trên ngai! A, tin tôi đi, quý vị Gracchi, quý vị Acephali, quý vị Leveler, chắc chắn, đây là một điều đáng xem; dẫu có được chiêm ngưỡng tại Babylon thành Vĩ Đại, khi vua Nebuchadnezzar lên ngôi; hoặc điện Scone xưa vào thời Macbeth; hoặc thành Rheims, giữa các Oriflamme, tại lễ đăng quang của Louis Đại Đế; hoặc Tu viện Westminster, khi vua George hào hiệp cở bỏ bộ lông hải ly đội lấy vương miện; hoặc dưới bóng cọ nhẹ nhàng trên một hải đảo ngoài khơi.
Người cai trị trên người, người quỳ lạy trước người, là một cảnh tượng mà thiên thần Gabriel chắc sẽ du hành đến đây để chiêm ngưỡng; bởi ngài chưa bao giờ chiêm ngưỡng nó trên trời. Thế mà vua Darius ra luật cho dân Mê-đi và Ba Tư, hoặc nhà chinh phục xứ Bactria cùng gánh ngựa vua buộc vào cỗ xe ông, nhất định chẳng cao trọng cho bằng Beau Brummel phong nhã rung chuông gọi hầu.
Một vị vua trên ngai! Chính là thần Jupiter gật đầu ra hiệu nơi hội nghị Olympus; chính là Satan, được nhận ra giữa những mũ miện dưới Địa Ngục.
Một vị vua trên ngai! Chính là mặt trời trên đầu núi; mặt trời trên đỉnh Sinai ban bố lề luật; mặt trời của hệ chúng ta: các hành tinh, như công tước, tham dự vũ hội, và các chư hầu nam tước chờ lệnh.
Một vị vua trên ngai! Suy cho cùng, chỉ là một quý ông tọa vị.
Và vị chúa tể của chúng ta đã ngự trên toà như thế, đức Vua Media.
Thời gian trôi qua. Và sau khi phân xử và bác bỏ những vụ nhỏ nhặt, Media đã gọi một số nhân chứng để làm chứng một án liên quan đến một Jiromo nọ, kẻ dại dột, đã ngu ngốc mưu phản vị quốc vương khi ấy còn đang ngồi xét xử và bồi thẩm hắn.
Tội trạng của hắn đã rõ ràng. Khi đã nghe xong lời khai của các nhân chứng, từ một bó cọ dừa Media rút một lá, đặt vào tay một tùy phái hoặc phò tá, mà rằng, “Đây dành cho Jiromo, nơi hắn bị tống ngục; với lời khen tặng của nhà vua; rằng chúng ta ở đây chờ cái đầu của hắn.”
Nó bị vứt bỏ như chiếc khăn xếp trước một thống chế Dey[43], rồi ngay sau đó được mang trở lại.
Lúc này là đến mấy kẻ hầu mặt hóp, nghèo rách, cho nên trông thật ám muội, đang lầm bầm, lẻm bẻm và hiền như Gấu Nâu. Bọn họ đến và lảm nhảm về một số ẩn ngữ đẩu đâu về “tường thành,” “vách ngăn,” “đê quai,” “bảo hộ,” “hiến chương quý tộc,” “khiên,” “hộ mệnh,” “quyền tập ấm vĩ đại và vinh quang,” và mấy thứ lắp bắp vô nghĩa khác.
Trong số các phò tá, có một số nhân vật xin hội kiến Media.
“Đến, quỳ trước ngai,” là câu trả lời.
“Xương bánh chè của chúng tôi bị nhức vì đau dây thần kinh toạ,” là lời đáp thấp khớp.
“Một thứ mưu mẹo để các ông khỏi phải quỳ,” các phò tá nói.
Và tiến lại họ chào salam, và xin Media tha qua cho mấy kẻ hầu mặt mũi hãm tài này. Thấy vậy chúa tể ra lệnh cho họ quỳ xuống bằng xương chày ngay lập tức, hoặc là trước nhà vua hoặc là trước đao phủ, bất cứ ai tùy ý họ.
Họ ưa vế trước hơn. Vậy khi quỳ xuống, những người thính tai (vốn rất đông ở triều đình) đã uổng công vểnh tai lên, hầu nghe cho được những tiếng răng rắc kỳ lạ, khai hoả từ những đạn xương và hốc xương, vốn luôn xảy ra khi các triều thần bị thấp khớp quỳ gối.
Thế rồi, thành một hàng, cũng chính những xương bánh chè ấy đã quỳ trước vua; người đã đưa mắt nhìn họ như những chim đại bàng trên trời đưa mắt nhìn những ngỗng con trên những đống phân; hoặc như những thợ săn, với chó săn đang khom lưng quanh những con thú non.
“Lời cầu xin của ngươi?” Media nói.
Đó là một kiến nghị, rằng sau này mọi khác biệt giữa người với người ở Odo, lẫn tất cả những xúc phạm viện ra để chống lại nhà nước, nên được mười hai người lương thiện xét xử và chấp thuận. Mười hai người này phải không khó chịu với bên hoặc các bên liên quan; các bằng hữu của họ; và trước đây không thiên vị khi đề cập đến vấn đề đang bàn. Thêm nữa, rằng bắt buộc phải có sự nhất trí giữa mười hai người để đưa ra phán quyết; và không dọn bữa tối cho đến khi nào họ nhất trí được với nhau.
Vua Media khinh miệt cười một tràng thật lớn thật lâu.
“Thẩm phán của các ngươi đấy,” ông kêu lên, lắc lư quyền trượng. “Gì cơ! Mười hai người thông thái thì thông thái hơn một? hay mười hai tên ngốc, hợp lại, thành một nhà thông thái? Mười hai người chân thực được chân thực hơn một? hay mười hai kẻ bịp sẽ bớt bợm hơn một? Và nếu, trong số mười hai, có ba khôn, ba dại, và ba thông thái, ba bịp bợm, và ba ngay thẳng, thì từ đấy làm sao đạt được nhất trí thật đây?
“Nhưng nếu mười hai thẩm phán tốt hơn một, thì một ngàn hai trăm sẽ tốt hơn mười hai. Nhưng cứ lấy cả quần chúng là một thẩm phán, và các ngươi sẽ phải chờ rất lâu mới có được một lời phán quyết.
“Nếu về một điều đáng ngờ, mà trong quan điểm trái ngược của một người đã khó mà nhất trí, thì làm sao có được nhất trí trong sự náo động của mười hai cái đầu rối trí? Dù cũng nhiều nhất trí trong mười hai chiếc bụng đói meo.
“Các thẩm phám không khó chịu với bị cáo! Áp dụng nó vào một vụ hình sự xem. Ha! ha! nếu lỡ đâu một Cadi nọ không được chấp thuận, vì hắn đã thấy bị cáo phạm tội đang xét xử. Thì, đầu óc hắn sẽ thiên lệch: ở hắn sẽ không có sự công bằng! Hoặc người bị cáo bẳn tính của các ngươi biết đâu không ưa một người khác, vì cái mũi khoằm, hoặc con mắt lác hung ác thì sao.
“Đúng là đần độn nhất trong mớ ý tưởng điên rồi! Các ngươi hãy bởi ta mà biết, rằng bạn bè đích thực chẳng đưa ra phán quyết đích thực. Jiromo là một tên nổi loạn. Nếu ta có xét xử hắn bằng bạn bè của hắn, thì ta đã xét xử hắn bằng những tên nổi loạn; và kẻ nổi loạn đã nổi loạn vì một mục đích nào đấy.
“Cút đi! Vì công lý chính xác thì ở trong một thể hợp nhất, và vào thời sau hết một vị thẩm phán sẽ phán xét thế giới trước mọi khiếu nại; vậy thì — dẫu rằng công lý thường khó đạt được ở dưới thế gian này — nhưng con người cũng đã đến gần mục tiêu nhất, khi con người bắt chước gương mẫu thần thánh ấy. Cho nên, một thẩm phán tốt hơn mười hai thẩm phán.”
“Và vì Công Lý, xét theo lý tưởng, thì luôn được phác họa cho trội trên đám đông; thế nên, bởi quyền cao của cấp bậc của mình, một vị vua chân chính là vị thẩm phán tốt nhất trong số những thẩm phán độc nhất ấy, tức là một cá nhân tốt hơn mười hai người. Và cho nên ta đây, Vua Media, là thẩm phán tốt nhất ở đất này.
“Hỡi các thần dân! Chừng nào ta còn sống, một mình ta sẽ cai trị các ngươi và xét xử các ngươi. Và dù ngươi ở đây quỳ gối trước ta đến khi đã nằm dưới đất, và mọc rẽ ở đó, thì lời kiến nghị ấy sẽ không đươc chấp thuận từ ngai này. Ta là vua: các ngươi là nô lệ. Ta là để ra lệnh: các ngươi là để phục tùng. Và giờ đây ta ban sắc lệnh, rằng từ rày về sau không được lắp bắp vô nghĩa về tường thành và vách ngăn trên đất này nữa. Vì một tường thành và một vách ngăn chết, để ngăn dấy loạn, là thứ mà ta sẽ giáng lên nó, kẻ nào chỉ cần cần thở ra những lời kềnh càng ấy một lần nữa. Thì này! Giáo mác! canh chừng những xương bánh chè ấy ở đây quỳ đến khi mặt trời lặn.
Khi ấy đã quá trưa; và tháo vương miện, và đặt nó lên bục để những kẻ đang quỳ mà nhìn suốt cuộc sùng bái của họ, Vua Media rời khỏi nơi ấy, và một lần nữa lại trở thành vị gia chủ dễ thương.
[43] Một quan cai trị thuộc Đế chế Ottoman ở Bắc Phi.
