favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LIX: BỮA SÁNG CỦA HỌ

          Không phải thế giới của ta chỉ toàn là những ngôi sao sáng và những đôi mắt sáng: vậy nên hãy quay lại câu chuyện của chúng ta.

          Một gia chủ chu đáo phải luôn thức dậy đúng giờ, hầu chăm sóc cho các vị khách quý của mình và đảm bảo rằng ngày mới của họ bắt đầu thật thuận lợi. Vua Media thông báo về sự xuất hiện của mặt trời bằng cách đích thân sột soạt trên mái hiên chòi lá của tôi.

          Bữa ăn đã được dọn ra dưới giàn cây kế bên, mà các gia đồng của Media đã dọn cho phẳng phiu để đón tiếp chúng tôi,  và các viên thủ lĩnh dưới trướng ông cũng đã có mặt. Nơi đây chúng tôi ngả mình trên những tấm thảm. Không khí ban mai dịu và mát; những làn sương vàng trên núi, dải lụa bạc trải trên cỏ và những chú chim đang đọc kinh sáng trong lùm cây - lông vũ sặc sỡ của chúng chớp nháy trong tầm mắt, chỗ này chỗ kia, như thể một cầu vồng nào đó đang núp mình trong tán lá.

          Bày ra trước mắt chúng tôi là những món ăn, được dọn trong những trái bầu nhuộm màu lạ mắt, hình dạng ngồ ngộ, không phải đồ sứ Pháp nhưng không hề kém thẩm mỹ; và cũng như đồ sứ thật, chúng đã được nung qua lửa. Khi còn xanh và mềm, người ta hái chúng từ trên cây rồi khoét bỏ ruột, rạch những nét bé chi li như nét chạm trổ. Mặt nền đã được chuẩn bị, các hình khác nhau được khắc tỉ mỉ. Và các đường viền được lấp đầy bằng những lỗ tinh tế, một số loại dầu thực vật nhất định được rót lên chúng, nhằm mục đích tạo màu. Được nhét đầy một loại đất đặc biệt, trái bầu ấy lúc này được đặt trong một lò nung dưới đất. Và đến khi nung xong thì được đào lên, trút những món bên trong ra rồi rửa sạch dưới suối, nó có một lớp vỏ nhuộm đậm, mỗi hình đều được vạch rõ và khó hiểu, nền thì trong mờ. Ở một số trường hợp, do được dùng nhiều loại chất nhuộm, mỗi hình là một màu riêng.

          Những cốc còn oách hơn cả những cốc uống rượu vang. Sức chứa lớn như be rượu, chúng hầu như thay thế cho các bình gạn.

          Giữa xứ nhiệt đới, trái cây cùng chút rượu nhẹ là bữa sáng lý tưởng. Và với những vườn ăn trái và vườn nho trong tầm mắt, kẻ nào - trừ tù trưởng Hetman dân Cossacs - có thể muốn hơn? Chúng tôi có thừa nước nho lên men. Nhưng chuyện ấy xin để sau - vẫn còn nhiều hầm rượu lâu năm và vô vàn tiệc vui đang chờ đón.

          Trong suốt bữa ăn, Media đã để ý đến y phục của chúng tôi lắm. Ông nài tôi xem xét chất vải tấm áo choàng chuẩn hoàng gia của ông chút đỉnh để thấy nó cao cấp hơn vải của tôi đến cỡ nào. Quả thật áo tôi phải tủi thẹn: áo của ông có những hình trang trí hiếm thấy bằng sắc đỏ và đen tinh tế, viền bằng lông chim nhuộm, và đính những tua rua bằng móng vuốt đỏ của loài chim nhỏ.

          Sau đó đến chiếc mũ Guayaquil của Ông Giời; hình dạng kỳ cục của nó khiến chủ nhà chúng tôi phá lên cười nhạo; rồi ngài đội một quả bầu lớn hình nón lên đầu một thị vệ, bảo rằng bây giờ hắn là Jarl rồi. Về điều này, cùng hết thảy những câu nói đùa tương tự, Samoa chắc chắn đã cười ầm lên không ai bằng, dẫu chuyện cười đùa không thuộc tạng người của chàng. Có lẽ chàng thấy hả hê vì cuối cùng cũng có cơ hội đem sự chế nhạo từng đổ lên mình - một kẻ mọi giữa người da trắng - mà quật lại chúng tôi.

          Những màn pha trò này kết thúc, Vua Media lấy lại vẻ đứng đắn, như thể để bù cho sự suồng sã trước đó. Ông đàm luận như vương đế với các tù trưởng của mình, gật đầu ra hiệu thiên ý với các gia đồng, gọi thêm một bầu rượu khác, trong mọi mặt đều mang cái vẻ vương quyền hùng dũng.

          Bữa ăn kết thúc, chúng tôi đi đến chái lá, nơi chúng tôi thấy chiếc thuyền Dê Biển nhỏ bé trong chuồng như một con chiến mã. Một cuộc cướp bóc đã xảy ra. Các mạn và đáy của nó đã trụi mất sạch những con hàu xanh nhỏ nhắn và cả tảo biển, mà như đỉa, đã từng bám chặt các ván thuyền của chúng tôi suốt hải trình dài hơi, biếng nhác.

          Người dân ở đây đã ăn sạch chúng như món cao lương mỹ vị.

 

Thêm vào giỏ hàng thành công