favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LVI: VUA MEDIA GIA CHỦ

          Đi vào rừng cây, độ chiều tà chúng tôi đã ở giữa một không gian dễ chịu, quang đãng và thấy một nơi dân cư đông đúc trong rừng.

          Ở chính giữa hết thảy, như một rạp vải thống soái giữa các lều, là một công trình đồ sộ hơn hết số còn lại. Đây là nơi ở của Vua Media.

          Phân bố chung quanh một khu vực chừng năm chục thước vuông là nhiều thân cọ được cắm chặt trong đất. Cỡ chiều cao của một người tính từ đất lên, những cột ấy đỡ cho vô số thân cây nằm ngang, trên đó đặt một sàn cây râm bụt. Cao vượt bục này nhưng nằm trên những cột chống biệt lập bên trên là một mái có đầu dốc cách đất một khoảng ngắn.

          Nơi ấy chính là cung điện.

          Chúng tôi bước vào qua một lối vào hình vòm, rợp bóng cây, nằm ở một đầu mái lá cọ của công trình. Nhưng các Dân Đảo không đi qua lối vào đặc biệt ấy; hạ mình khom lưng, họ tìm lối vào dưới mái hiên rũ. Một tập quán đã có từ xưa và đã được trù liệu kỹ càng hầu nhắc nhở tất cả những thần dân ngoan cố về sự tôn nghiêm của nơi mà họ đang bước vào.

          Ba bậc đưa đến đỉnh bục, nơi những chồng thảm mềm và những chiếc gối dệt cỏ rất nhẹ, được nhồi bằng những lông tơ vàng của cây kế dại đang mời gọi những kẻ thích chậm rãi tìm đến ngả lưng.

          Ánh hoàng hôn ùa vào dưới mái hiên thấp, chỗ chúng tôi đang ngồi phía trên, mới thật dễ chịu làm sao. Và lúc này thiết kế của mái hiện ra thật rõ ràng. Chẳng có bóng râm nào đầy cảm kích và trọn vẹn hơn; chẳng bóng râm nào êm dịu và hoàn toàn hơn thế; ánh mặt trời chói chang bị chặn lại bên ngoài, như một tên hầu kiên nhẫn đợi lệnh bên thềm.

          Nhưng ai ở góc kia, đang há hốc miệng nhìn chúng tôi như một lão bộc lâm vào thế bí? Vị thần giữ nhà của Media, đội lốt một con quái vật dư đầy, cái đầu to tướng của nó ngửa ra sau, và cái mồm rộng há hốc nhét đầy những trái cây tươi và lá xanh. Quả thật, giả như tượng thần này có một linh hồn bên dưới mấy chiếc xương sườn nhiều mấu của nó thì thật trêu ngươi làm sao khi có một cái miệng hiển hách mà không có khả năng nuốt. Còn tệ hơn cả chứng khít hàm vô phương cử động, thứ không cho thực hiện công đoạn sửa soạn hầu nuốt cho trôi.

          Cái bức tượng Thổ Công ngồ ngộ ấy là một loại thần linh bậc thấp, vị thần của Vui Mừng, và thường thì sau đó, chúng tôi thấy cái miệng tròn vui vẻ ấy tại nhiều nơi khác ở Mardi. Ngày ngày, mấy cái hàm của nó được người ta làm cho đầy lên, như một bình hoa vào mùa hè.

          Nhưng liệu á thần Media có chấp nhận một vị thần bậc thấp mãi như vậy chăng? Liệu ông có tỏ lòng tôn kính nó? Nhưng thần thoại vùng Mardi ta sẽ bàn sau, qua đó làm sáng tỏ cái điều có vẻ bất thường vào lúc này.

           Lịch thiệp đưa chúng tôi vào cung điện, Media làm tròn vai chủ nhà bằng cách mời các vị khách ngả lưng nghỉ ngơi. Đoạn ông có vẻ rất rất sốt sắng muốn khiến chúng tôi hiểu rằng khi đưa chúng tôi về nhà ông, và từ đó mà chia phần tủ thức ăn hoàng gia để bồi dưỡng cho chúng tôi, ông đã chẳng đi một nước hấp tấp hay khinh suất nào. Các lão bộc vui vẻ của ông cứ chất đồ ăn quanh chúng tôi, đến khi chúng tôi gần như bị xây tường bít kín. Cứ mỗi mâm nóng hổi dọn ra, Media lại chỉ cho chúng tôi thấy, như một bằng chứng nữa cho sự dồi dào và hào sảng của chủ nhân. Màn chứng minh cuối cùng là kéo vào dưới mái hiên cả một cây chuối đã đốn, với buồng quả đỏ mọng tua tủa, mặt mày đỏ ửng vì xấu hổ khi bị giới thiệu thô bạo như vậy trước những người khách lạ.

          Đang hoàn cảnh ấy, Jarl lén lút hích vào Samoa, lấy làm thắc mắc, muốn biết toàn bộ chuyện này nghĩa là gì. Nhưng Samoa, hiếm khi nào hạ cố đến mấy câu hỏi đưa ra nơi khuỷu tay, chỉ lộ ra một hoặc hai ám chỉ mơ hồ mà thôi.

          Việc ấy cũng khá buồn cười, kiểu bộ tịch của Samoa tỏ ra lúc bấy giờ, ít ra là hướng về ông Viking. Còn với những người Mardi thì chàng thoải mái như đang ở nhà. Và khi ở đấy, ai lại chẳng duỗi chân và tự nhủ rằng, “Kẻ nào lớn hơn ta?”

          Nói thẳng ra: chuyện giữa chàng và Ông Giời là một thế cờ đã lật. Ngoài biển, Jarl từng là nhà tiên tri: một bậc hiền triết hàng hải, thông thái về cần sa và cần lái. Nhưng khi chiếc thuyền của chúng tôi được cao ráo thì anh Upolu đã ở tột đỉnh vinh quang của mình với vai trò là người ngoại giáo uyên bác, bậc thầy của Gog và Magoc[42], người cắt nghĩa mọi thứ bên ngoài văn minh và thuộc về bóng tối.

          Một hai giờ lúc này đã trôi qua trong cuộc chuyện trò rất ý vị với Media, cho đến khi tôi ngỏ ý rằng một chỗ nghỉ ngơi yên tĩnh sẽ rất được hoan nghênh. Lập tức ông cầm lấy một ngọn đèn sáp, đưa chúng tôi rời cung điện. Dẫn vào một dinh thự rộng rãi và chưa có người ở, Media cho tôi hiểu rằng nơi ấy giờ thuộc về tôi. Trèo lên bệ cao, ông tiến hành một cuộc kiểm tra kỹ lưỡng, để biết chắc liệu mọi thứ đã đâu ra đó hay chưa. Có điều gì đó không vừa ý với mấy tấm thảm, ông cuộn chúng lại thành bó, rồi từng cái từng cái một bay vào đầu các gia nhân, những kẻ, nhận được ám hiệu nhẹ nhàng ấy, liền mang chúng đi và chẳng mấy chốc trở lại với những tấm thảm mới toanh. Những tấm thảm này được Media đích thân trải lên bục với độ chính xác toán học, quan sát kỹ càng những mép hoặc nếp xếp trên viền thảm, như thể ra sức truyền cho chúng một biểu đạt tình cảm.

          Việc ấy xong xuôi thì ông đi ra.

[42] Ezekiel 38 – 39

Thêm vào giỏ hàng thành công