favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LV: TIỆC TRƯA TRONG ĐỀN    

Khi gần đến Odo, bề ngoài của nó có phần khiến tôi thất vọng. Một hòn đảo nhỏ, độ nâng vừa phải.

          Nhưng ta chớ dò xét cao thấp ngôi nhà dọn tiệc đãi mình.

Trên bãi biển có mấy người bản địa xếp hàng đón khách, họ nâng Dê Biển, đưa chúng tôi vào bờ.

          Xuống đất, khi họ đang đưa chúng tôi đi cùng thì Vua Media, chỉ định một chái lá[41] gần đó, ra lệnh đem thuyền của chúng tôi đặt vào trong. Việc ấy xong xuôi, chúng tôi bước chân lên đất liền. Đây là mảnh đất đầu tiên chúng tôi giẫm lên sau rất nhiều ngày. Điều này đã truyền một sự rung động đồng cảm qua cơ thể chúng tôi.

          Trở bước vào trong nội địa, Media ra hiệu cho chúng tôi theo sau.

          Chẳng bao lâu, chúng tôi đã đến một khu vực xây theo kiểu hàng rào, được ngăn bằng một bức vách đồ sộ. Tại đây, có hiệu lệnh dừng lại, và người bản xứ liền hối hả gỡ một phần tường đá xuống. Khi đã mở lối, chúng tôi được ra hiệu bước vào pháo đài - như được giông bão đưa đến. Trên một ụ đất nhân tạo, đối diện một lỗ thủng, là một công trình nhỏ bằng tre, mở phía trước. Bên trong là một bệ dài, như một trường kỷ, đặt dưới ba bức tượng cũng bằng gỗ và cỡ ngang vóc người và cũng mang một nét giông giống loài có bản chất sống động ấy. Trước các tượng thần này là một bàn thờ, và ở dưới nền có nhiều thảm đẹp.

          Bước vào đền, như thể được thoải mái nơi nhà mình, Media bày những tấm thảm ấy để làm thành một chỗ nghỉ ngơi tử tế, nơi ông kính cẩn khẩn mời Yillah đến ngả lưng. Đoạn khoan thai cất bức tượng đầu tiên, ông ra hiệu bảo tôi an toạ vào chỗ của nó. Đặt bức tượng ở giữa sang bên, ông lặng lẽ thay nó mà ngồi vào. Những vật vô giá trị bị dời đi ấy đứng sừng sững trước mặt chúng tôi, và những khuôn mặt vô cảm của chúng nhìn vào sự kiện này với biểu cảm bất thường. Đến giờ, vẫn chưa ai nói ra một lời nào về ý nghĩa của cái lối đối xử bất kính với các vị thần bằng gỗ.

          Giờ đây, chúng tôi bình thản chờ đợi những điều kế tiếp sẽ xảy ra, và tôi thành tâm cầu nguyện rằng, nếu đây thật sự là một hành vi phạm thánh, thì xin cho cơn thịnh nộ của thần linh đừng giáng xuống kẻ vô tri như tôi - dù kẻ cầu xin đó vốn đến từ thế giới bên kia.  Không gian giữ một sự im lặng tuyệt đối: Jarl và Samoa đứng phía ngoài điện thờ; người trước trông bình tĩnh, nhưng đồng bạn của ông thì đưa những cái liếc mắt băn khoăn vào màn phong thần thân mật của tôi cùng với Media.

          Khi ấy tình cờ nhìn thấy bức tượng cuối cùng được cất đi, tôi đã chẳng mất bao lâu để phát hiện ra sự tương đồng nhất định giữa nó và vị chủ tiệc của chúng tôi. Cả hai đều được điểm trang cùng cách, nét khắc trên tượng tuyệt đối khớp với vết xăm của ông vua.

          Ngay sau đó, sự yên lặng bị phá vỡ bởi tiếng động phía ngoài: một quản gia bước tới, lảo đảo dưới sức nặng của một mâm gỗ khổng lồ mà, với tư thế cúi rạp, ông đặt lên bàn thờ trước mặt chúng tôi. Cái khay ấy được chất đầy như xe mùa gặt, chồng chất bao nhiêu là hoa trái đủ loại: nào mít bột, nào dừa, nào chuối táo quạ, nào ổi; và hết thảy đều ngon mắt, và hứa hẹn một sự ngon miệng sánh ngang.

          Khi được bày trước mắt những của ăn này, sau một thời gian dài xa cách với niềm thỏa mãn trọn vẹn những món xanh tươi, ngay lập tức tôi cứ tự nhiên mà lấy thức ăn cho Yillah và cho mình, tới khi, như chớp, một câu hỏi không mời mà đến giáng lên tôi. Các vị thần có ăn uống không? Và trở lại trong trí tôi cái điều Media đã tuyên bố về miếu thờ của tôi ở Odo. Liệu đây có phải nó chăng? Tự phạm thánh á thần cái thằng tôi đây, có phải tôi có sắp phàm ăn tục uống chính những lễ vật ấy, được đặt trước mặt tôi nơi đền thiêng miếu thánh của chính mình? Ý tứ đến cách ăn nết ở của mi, ôi Taji, kẻo mi sẩy chân và sai lối.

          Nhưng ngay đấy, chúng tôi đã thấy gì, ngoài vẻ uy nghiêm dửng dưng của thần Odo đang lặng lẽ khởi sự dùng bữa trong đền?

          Bây giờ thì sao? Có phải cả Media cũng là một vị thần? Thần Egad, chắc là vậy rồi. Nếu không phải thì tại sao tượng của ông lại ở nơi đền miếu này, và vị thần nguyên bản thì hoàn toàn ung dung, với đôi chân cỡ đại thu vào thoải mái bên dưới chính cái bàn thờ ấy. Điều này đánh bay hết thảy lo lắng kinh hãi của tôi về việc cần phải nhịn đói để giữ cho được cái vỏ thần thánh. Thành thử chẳng phải bày vẽ chi thêm, tôi cứ thế mà tự nhiên cả hai tay, cùng chăm sóc Yillah cho chu đáo, người đã bồi dưỡng nét đẹp ửng hồng của nàng bằng những trái ngon mọng nước, theo đó mà truyền lên đôi má nàng hương ổi ngọt bừng.

          Chúng tôi đã khuây cơn đói, và Media ra hiệu bằng cách giơ tay ở tầm ngang bụng, rồi chúng tôi chuẩn bị rời khỏi khuôn viên. Nhưng khi đến bức vách có lỗ thủng thì kìa, chẳng còn thấy lỗ thủng nữa. Nhưng rồi tường lại sụp xuống lần nữa, và thế là chúng tôi bước ra ngoài.

          Xin được nói thêm: việc phá sập tường như thế là một cử chỉ kính trọng dành cho các nhân vật tôn quý trong vùng này của Mardi. Nó dường muốn tỏ rằng một ông quý phái dường này hễ đi đến đâu là tạo ra ấn tượng đến đó, thậm chí trên cả những chất liệu cứng nhất.

          Nhưng ta trở lại với bữa trưa mỹ vị.

          Cứ việc lý tưởng hoá, tuỳ bạn, cái ý niệm rằng chúng ta là các thụ tạo thuần trí tuệ; nhưng không người nào biết suy nghĩ mà lại không việc ăn uống có thể mang lại niềm thỏa mãn to lớn. Hơn nữa, trong bữa ăn chắc bụng có cả hương vị của sự sống và bất tử. Như bong bóng, chúng ta cũng chỉ là những chiếc vỏ rỗng nếu không được làm đầy.

          Biết rõ điều này, tự nhiên đã cung cấp cho chúng ta cái mâm tròn phơi phới ấy, địa cầu của chúng ta, trong cuộc xoay vần bất tận những đợt và những vụ, đãi một bữa đại tiệc mãi không vơi. Dẫu vậy, cũng như hầu hết những yến tiệc chung, khách dự tiệc không hề ít, và lắm kẻ đã chết đói vì thịnh soạn.

 

[41] Nguyên văn canoe-house, một nơi vừa dùng để họp mặt vừa dùng để cất xuồng.

Thêm vào giỏ hàng thành công