favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LIV: MỘT ĐẤNG TỪ MẶT TRỜI

          Trước đây tôi chưa bao giờ được thấy tán lá rậm của những vùng rừng có xuồng đi qua. Thế mà chúng đã đi xuyên qua lá; hai xuồng sóng hàng được đặt trên vai mấy người đàn ông; trên mỗi xuồng là một tù trưởng, được đưa đi dọc theo cuộc diễu hành nhịp nhàng của những người khiêng xuồng trên vai, mái chèo cắp ngược bên sườn. Khi họ xuất hiện, dân chúng tỏ nhiều tôn kính. Độ chừng tám hoặc mười bước thì đoàn người dừng lại: các vua này được hạ xuống đất.

          Họ là những người đàn ông đẹp mã, ăn vận nhiều kiểu y phục. Hiếm có thay những lông vũ nhuộm màu, những trang sức cùng những món đồ điểm trang khác. Oai phong thay những tấm áo nhuộm phất phơ trong gió.

          Phong thái vương giả của các nhân vật này, sự tôn kính mà dân chúng dành cho họ và toàn bộ sự điềm tĩnh của họ chẳng mảy may khiến tôi ngạc nhiên. Thật là ngớ ngẩn khi cố gắng phô ra một vẻ cao sang thần thánh trước mặt những bậc quyền quý đích thực của cõi trần. Á thần Taji dường như tuột dần khỏi mấy đầu ngón tay tôi. Nhưng can đảm lên! và vuốt cho thẳng lông vũ trên đầu, tôi ra sức thể hiện từng li từng tí cái vai diễn mà tôi đã quyết định khoác lên mình.

          Một lúc lâu, gần như không thể đoán được các thủ lĩnh đang nhìn tôi với cảm xúc gì. Họ không thốt một lời.

          Nhưng lấy hết can đảm, tôi đặt thanh đoản kiếm lên ngực, và tay đặt lên cán, nói với các Đấng Quyền Cao Chức Trọng ấy như sau. “Hỡi dân Mardi, ta từ mặt trời mà đến. Khi sáng nay nó mọc lên và chạm đầu sóng, ta đã đẩy chiếc thuyền sà lúp của mình từ bãi biển hoàng kim và từ đó dong buồm đi trước những tia nắng ngang trời của nó. Ta là Taji.”

Tôi còn định thêm vài câu nữa, nhưng tôi đã ngừng vì tác động của đoạn mào đầu của mình.

          Lùi một hai bước, các tù trưởng hăng hái trò chuyện.

          Lấy thêm dũng khí, tôi tiếp tục tiến công, cố hết sức gieo vào họ đúng những ấn tượng mà tôi cho là đáng mong muốn. Nàng Yillah dịu hiền là một thiên thần từ mặt trời; Samoa thì tôi đã rước lên thuyền từ một rạn san hô trên đường đi từ quả cầu ấy; và còn về phần Ông Giời, phải rồi, như cái tên ông đã ngụ ý, ông từ trên ấy mà xuống. Tắt một lời, chúng tôi ai cũng là các vị thần đang trên đường du hí.

          Tiến về phía chiếc Dê Biển, một người  thuộc số các vua, một ông già trầm tĩnh, bấy giờ nói với tôi thế này: “Ngài đây có thật là Taji? Là đấng, xét theo truyền thống, sẽ trở lại cùng chúng tôi sau năm ngàn kỳ trăng? Song le hạn kỳ ấy còn chưa đến. Điều chi đã đưa ngài đến đây, hỡi Taji, trước thời điểm của ngài? Truyền thuyết có kể rằng vốn ngài chỉ là một á thần quen thói sinh sự, tự thuở ngài còn sống cùng cha ông chúng tôi. Nhưng bởi đâu mà ngài đến, hỡi Taji? Thật tình, ngài sẽ sẽ làm gián đoạn việc thờ cúng các tượng thần của chính ngài, và chẳng có ngài thì chúng tôi vẫn còn bao nhiêu thần thánh khác. Nhưng ngài đến để giao chiến? Chúng tôi có lắm giáo mác, và chẳng ham giáo mác của ngài. Ngài đến để sống ở đây? Nhà cửa đất Mardi này nhỏ bé lắm ru. Hay ngài đến để bắt cá ngoài bể? Xin cho chúng tôi biết, Taji.”

          Toàn bộ là những câu khó trả lời, đã vậy còn tạo ra tiền lệ tọc mạch trong việc đón tiếp các á thần lạ mặt khi họ trên đường du hí không bao cũng chẳng bị, đồng thời cũng cho thấy cái lối xưng hô thân tình mà những vị vương giả này dành cho các đấng bất tử. Tôi buồn bã không ít vì đã chẳng chịu chuẩn bị kỹ hơn cho vai diễn của mình, và không chịu học cho ra ngọn ngành về thân thế tiền kiếp của mình ở xứ sở này.

          Thế nhưng chẳng có gì can đảm cho bằng gánh vác nó.

          “Nghe đây. Taji đến, ông già kia, bởi lẽ ngài thích. Và Taji sẽ khởi hành khi ngài thấy thuận ý. Hãy hỏi bóng hồn tổ tiên các ngươi xem, có phải Taji từng chào đón họ một cách thô lỗ như thế, khi họ lừng lững bước vào cõi linh hồn, nơi Taji trị vì? Không hề. Taji thết tiệc. Ngài cởi áo choàng cho họ. Ngài đốt lửa để xua đi cái ủ dột. Ngài đã chẳng nói, ‘các ngươi đến để chiến đấu ư, thứ sương mù và hơi nước các ngươi? các ngươi đến để sinh sống ư? hay là các ngươi đến để bắt cá ngoài bể?’  Thôi được, vậy thì cứ thế đi, hỡi các vua xứ Mardi!!”

          Nghe vậy, ông vua già ngã ngửa; và ông được một tù trưởng sang trọng, phong thái phóng khoáng, thẳng thắn đỡ cho. Nhanh chóng tiến lại thuyền, ông kêu lên: “Ta là Media, con trai của Media. Tam bận đón mừng, Taji. Trên đảo Odo của ta có một bàn thờ kính ngài. Ta xin mời ngài đến làm khách quý nhà ta.” Thế rồi ông nhắc nhở những người còn lại rằng những người lạ đã đường xa trẩy đến và cần được nghỉ ngơi. Ông đề nghị hộ tống họ ngay tức thì về lãnh thổ của ông, nơi mà, ngày hôm sau, ông sẽ lấy làm vui mừng được tiếp đón hết thảy các vị khách quý.

          Và đúng như lời, ông ra lệnh cho thuộc hạ xếp hàng dưới chiếc Dê Biển. Nhảy khỏi mũi thuyền, người Upoluan được Jarl nối gót, để lại Yillah và Taji ngồi trong thuyền, được đưa ra khơi.

          Chẳng mấy chốc, một lần nữa chúng tôi lại lênh đênh; bên chúng tôi, Media ngồi thoải mái; sáu tay chèo của ông, ngồi trên mép mạn, cùng nhanh tay chèo đưa chúng tôi lướt qua đầm phá.

          Chuyển từ rừng cây ra biển khơi chỉ trong chớp mắt. Mọi thứ dường như là một giấc mộng.

          Nơi chúng tôi đang hướng đến còn ở xa, và khi chúng tôi vòng qua hết đảo này đến đảo khác, kích thước bao la của quần đảo hiện ra ngày một rõ rệt.

 

Thêm vào giỏ hàng thành công