favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LII: KÌA ĐẤT LIỀN!

          Năm mặt trời đã mọc và đã lặn. Nàng Yillah hằng mong cho được nhìn thấy bờ biển; ở đằng tây chúng tôi cho thuyền mình hướng về, và sáng ngày hôm sau đất liền đã xuất hiện trong tầm mắt.

          Vô số những hòn đảo; nâng mình xanh biêng biếc qua làn gió da trời, và đưa mắt nhìn ra biển rộng, trông như những ụ rơm khô giữa cánh đồng mù sương. Cao vượt trên hết thảy, ở chính giữa, một ngọn núi hùng vĩ nhô lên; một đám mây xốp dựa trên đầu núi; một thân cột quấn vành hoa. Tít đằng xa, như những ngọn đồi tím trên nền trời khi chiều tà, trải ra thật xa, có thứ gì tựa như những dải đất liền nằm trên những dải đất liền, trong phối cảnh vô tận.

          Lướt đi tiếp, các hòn đảo dần rõ ràng hơn; nhô lên từ các ngọn sóng để gửi chúng tôi lời chào; bày ra những đồi, những thung, những đỉnh núi, quây tụ lại trong một vùng san hô trắng sữa, quá mênh mông, đến độ nhìn từ xa trông tất cả đều mờ mờ ảo ảo. Những hơi nước châu ngọc, trước còn lơ lửng trên những bờ biển tím, mà nay như đang đà gieo xuống biển những viên ngọc quý của mình; và khi các tia nắng gần như nằm ngang đường chân trời, chiếu xuyên qua không khí như một lăng kính lẫm màu, chạm xuống miền cỏ xanh, nó rùng mình khắp nơi với những hạt sương lóng lánh.

          Cứ thế chúng tôi tiến lại gần hơn: buồm của chúng tôi uể oải xịu xuống khi gió tắt dần tính từ vị trí của chúng tôi đến hải đảo. Những con sóng lả mình cuộn, như thể ý thức được rằng nhiệm vụ dài hơi của chúng đã sắp hoàn thành; trong khi rạn san hô trắng thì ánh lên, như vết của một con cá khổng lồ giữa mặt biển lặng. Song cho đến lúc này, chúng tôi vẫn chưa nhìn thấy một dấu hiệu nào của mái chèo hoặc xuồng; không một cột khói đằng xa; cũng chẳng một túp rạ sáng. Hoan hô! các bằng hữu tôi ơi, chúng ta đã tìm ra một chòm đảo[39] mới ngoài khơi.

          Yillah yêu dấu, không đến Oroolia nữa; em không thấy vùng đất đầy hoa này sao? Chúng ta sẽ chẳng còn muốn lang thang vô định nữa.

          Đi thuyền dọc khu vực ấy, chúng tôi đến một lối vào; và bỏ lại nền trời xanh biển rộng, chúng tôi dong buồm tới giữa mặt nước lặng, xanh lục của một đầm phá rộng. Được bày ra dưới những bóng lớn của các hải đảo, và nhuốm màu chỗ này chỗ kia với những sắc phản chiếu của những đám mây mặt trời, vùng nước ôn hòa trải quanh chúng tôi như một bầu trời khác. Ngay lối vào rạn san hô, là một hòn đảo nhỏ, với những cây cọ gảy hạc trong gió; một lồng chim của những âm thanh lôi cuốn, dường như đang mời gọi chúng tôi cập bờ. Và đây, Yillah, được cảnh cây cối xanh tươi làm cho vui mừng, đã đưa ra một đề xuất vui vẻ. Không gì khác, ngoài dựng cột buồm của chúng tôi, giương buồm, trên ngọn đồi cao nhất; và rồi tung cánh bay, khỏi hòn đảo và hết thảy; những cái cây đung đưa, những chú chim hót mừng, những bông hoa nhảy múa; tung bay, tung bay, băng qua biển rộng, đến Oroolia! Nhưng than ôi! mỏ neo rạn san hô của hải đảo nặng biết chừng nào, hàng lý dưới biển sâu khôn dò?

          Chúng tôi nhìn chung quanh; nhưng hết thảy các đảo tựa như đang ngủ say dưới làn ánh sáng ngập tràn.

          “Một chiếc xuồng! Một chiếc xuồng!” Samoa la lớn, khi ba chiếc thuyền proa xuất hiện đang vòng quanh một hải ngạn gần đó. Tức thì chúng tôi cho thuyền tới chỗ họ; nhưng sau khi dong buồm tới lui được một lúc, đứng dậy và nhìn chăm chăm vào chúng tôi, những người Dân Đảo đã nấp sau mũi đất. Vừa mới lẩn mất được một lúc, thì từ nhiều hải ngạn chung quanh, các thuyền proa khác đã ùa ra. Chẳng bao lâu, vùng nước chung quanh chúng tôi bỗng trở nên khoái hoạt nhờ những đoàn xuồng, lao khắp chỗ này chỗ kia như những con chim nước hoảng sợ. Ngay sau đó tất cả bọn họ đều tiến về một hòn đảo.

          Từ những hành động này mà chúng tôi suy luận rằng những người này hẳn là rất ít hoặc không hề giao thiệp với người da trắng; và khả năng cao là không biết giải thích thế nào cho sự xuất hiện của chúng tôi giữa những người này. Vì lý do ấy, mong muốn có cuộc gặp gỡ thân thiện, trước khi có bất kỳ nghi kỵ thù địch nào có thể dấy lên, chúng tôi hướng thuyền về phía đảo, đến nơi mà tất cả những chiếc xuồng mà lúc này đều vội vã hướng về. Những người còn chưa đến được nơi muốn đến, đã quay đầu và đi mất; trong khi những người trên thuyền proa đã cập bờ, thì bỏ chạy vào các lùm cây, khuất dạng.

          Băng qua đường đổ bóng hiển hiện của đảo trên mặt nước, chúng tôi đã đến được hải ngạn; và lướt dọc theo rìa của nó, băng qua từ xuồng này đến xuồng kia, đã được kéo lên bãi biển lặng như tờ, nếu không có chúng thì người ta sẽ tưởng nơi này rặt không một bóng người.

          Một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng quyết định cho Jarl và Samoa xuống thuyền, để đi tìm và xoa dịu người dân bản địa. Vậy nên, họ bước xuống một trụ san hô, từ đó mà họ vất vả tiến vào bờ; còn tôi thì cùng Yillah cho thuyền ra vùng biển bên ngoài, chờ kết quả.

          Trọn một tiếng đồng hồ hẳn đã trôi qua; chúng tôi vui mừng xiết bao, khi nghe được những tiếng hô lớn; và bỗng thấy một đám đông ồn ào náo nhiệt, mà giữa đám đông ấy ông Viking được cưỡi trên vai hai người bản địa đô con; trong khi anh Upolu, bước đi đằng trước, như đang tránh né một nỗ lực bị nâng lên cao không khác.

          Cả hai điều này đều là điềm lành.

          “Vào bờ đi!” Jarl la lớn. “Aramai[40]!” Samoa kêu lớn; trong khi những trận bão lời nói chen chúc nổi lên từ các Dân Đảo với những cử chỉ quá mức đang nhảy múa khắp bãi biển.

          Thận trọng hơn nữa xem chừng thừa thãi: tôi hướng mũi thuyền vào bờ. Ngay khi nhận ra điều này, thì một tràng vỗ tay đã dâng lên, các Dân Đảo vắt giò lên cổ chạy ra biển. Và lướt như một chú mòng biển nơi đầm phá lặng, chiếc thuyền sà lúp nhẹ lao vào giữa họ. Nhanh như chớp, năm chục bàn tay đã đặt lên mép mạn; và, cùng bao nhiêu thứ ở trên thuyền, được nhấc bổng trên không, là chiếc Dê Biển nhỏ nhắn, trên những đôi vai sũng nước, được cất sâu vào các lùm cây. Yillah thét lên vì lắc lư, và khi các cành cây cọ xát vào lều.

          Bằng gậy của mình, khi ấy một ông già chỉ vào một cặp cây như song sinh, cách nhau độ bốn bước; và một khoảng cách mặt đất một chút đã được chạc ra cho thuận tiện.

          Và ở đấy, sau đó, họ mới đặt gánh của mình xuống; nhẹ nhàng hạ chiếc Dê Biển giữa các chạc cây, có tán lá như lá liễu kết viền quanh lều và người ở trong.

 

[39] Nguyên văn constellation

[40] Phương ngữ Polynesia, haramai nghĩa là “đến đây”

Thêm vào giỏ hàng thành công