favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG LI: GIẤC MƠ DẦN PHAI

          Bị tước khỏi những mối liên hệ kỳ lạ, với những thứ mà một tâm trí như của Yillah hẳn phải tô điểm mọi biến cố cuộc đời nàng, câu chuyện về nơi ở của nàng ở Ardair hầu như không hề khó tin.

          Nhưng từ những ý nghĩ ngông cuồng mà nàng dung dưỡng đã trở nên siêu trần hóa quá mức, đến độ nàng thực sự tin mình là một thụ tạo thuộc những vùng đất của những giấc mơ. Quá khứ huyền hồ của nàng là thực tại của nàng.

          Nhưng khi chúng tôi càng lúc càng thân thiết hơn, những tưởng vọng ấy dường như đang mất chỗ đứng của chúng. Và nàng thường hay hỏi tôi về các hồi tưởng của chính tôi về hòn đảo không thực ấy. Và tôi cẩn thận cố gắng tạo ra cái ấn tượng, rằng hễ điều gì tôi từng nói về miền khí hậu ấy, thì đấy là đã được mặc khải cho tôi trong mơ; nhưng trong những giấc mơ ấy, nét mặt của nàng đã mỉm cười với tôi; thành thử mới có niềm thôi thúc đã đưa tôi lang thang đi tìm cái bản chất của hình ảnh tinh thần này.

          Và thật là đúng khi nói thế; và thật phải lẽ khi thề như vậy, trên đôi cánh tay trắng bắt chéo của nàng. Vì rằng, ôi, Yillah; chẳng phải em là biểu hiện trần thế của hình ảnh ngọt ngào, vốn đã ám ảnh những ý nghĩ ban đầu của tôi ư?

          Mới đầu nàng đã tin cuồng nhiệt, rằng thứ ái lực không tên giữa chúng tôi, là do trong dĩ vãng chúng tôi từng sống cùng nhau ở cùng một miền đất siêu trần. Nhưng những suy nghĩ như thế đã chóng tàn lụi. Song không phải là không có những xét nét lạ lùng. Nàng nhìn vào mắt tôi chăm chú hơn bao giờ hết; áp tai nàng vào tim tôi, và nghe những nhịp đập của nó. Và tình yêu, trong con mắt của đối tượng của nó vẫn luôn tìm cách điểm tô cho bản thân nó bằng những ưu thế hiếm có nào đó, tình yêu, đôi lúc xui khiến tôi phải chống đỡ cho thứ thần tính đang sụp đổ của mình; dù chính tôi đã làm nó ra suy yếu.

          Nhưng giả như có nhiều hối tiếc, trong cái nhìn của Yillah, thì tôi nhận ra bản thân mình đã oắt lại chỉ còn là một người trần mắt thịt; nhưng đúng ra là với những cảm xúc lẫn lộn, mà tôi đã suy tính sao cho cái ý niệm về sự thiêng liêng của nàng phải tiêu biến. Vì khi những suy nghĩ ấy bị đuổi mất, thì nàng càng bám chặt lấy tôi hơn, như một người mà nếu vắng bóng thì nàng sẽ thực sự đau buồn.

          Và khi ấy, đôi lúc, nàng buồn, và thường đưa mắt xa xăm và đăm đăm nhìn biển. Nàng cũng sẽ chẳng nói lý do tại sao nàng lại như vậy; cho đến khi cuối cùng nàng chịu thua; và trả lời, rằng bất kỳ những thứ dối trá Aleema đã gieo vào tâm trí nàng; mà về điều này thì nàng đoan chắc: rằng cái xoáy nước ở vịnh Tedaidee đã báo trước số phận nàng; rằng trong làn nước ấy nàng đã thấy những đôi mắt lấp lánh, và những bóng ma đang vẫy gọi, và những hình thù kỳ dị đang dọn cho nàng một chỗ nghỉ giữa đám rong rêu.

          Những giấc mơ của nàng tựa như của tôi vậy. Nhiều hình ảnh mà tôi từng nhìn thấy về cái xác xanh của ông thầy tế, đang mở rộng cánh tay của nó dưới nước, để đón lấy nàng Yillah tái nhợt, khi nàng chìm xuống biển.

          Thế nhưng các điềm triệu ấy đã đi khỏi, chẳng có niềm hạnh phúc nào trong vũ trụ này được như của chúng tôi. Chúng tôi đã sống và chúng tôi đã yêu; sự sống và tình yêu đã được kết hợp làm một; những ngày của chúng tôi lướt đi trong niềm vui sướng.

Thêm vào giỏ hàng thành công