favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG V: CHỖ ĐÃ CHẮC VÀ HÀNH TRANG ĐÃ SOẠN

          Ấy vậy mà kính lục phân và thước đo góc lại là những chuyện chúng tôi ít quan tâm nhất.

         Ngay bên dưới những vòm cung chân mày của ba chục người - lão thuyền trưởng, các thuyền phó và thủy thủ đoàn, một cái thuyền sẽ bị thuổng đi; bọn họ chẳng biết tí ti gì về phi vụ này, tới khi nào biết rõ rành thì đã vô ích rồi.

          Này nhé:

          Trên biển, những thuyền trên một tàu Miền Nam[13] (thường là có bốn thuyền, không tính thuyền dư) được treo bằng các pa-lăng, mắc bên trên vào những khúc gỗ đẽo cong gọi là các “cần cẩu”, được cố định thẳng đứng vào mạn tàu.

          Khi ấy, không một tiểu thư tóc vàng nào được trông chừng sát sao hay được sửa soạn kỹ lưỡng dưới bàn tay các hầu gái cho bằng con thuyền săn cá voi nhỏ nhoi dưới bàn tay các thủy thủ đoàn. Và ở ngoài môi trường quen thuộc, nó dường như đủ yếu ớt để biện minh cho mối quan tâm lo lắng tột bậc này. Vì đúng là như một quý cô, quý thuyền săn cá voi cũng mỏng manh nhất khi phải để không chẳng dùng, dẫu rằng khi cần đến thì cũng bẽn lẽn chút đỉnh.

          Ngoài các “cần cẩu”, các vật đỡ sau đây cũng được chuẩn bị. Hai thanh ngang nhỏ đung đưa bên dưới sống thuyền, làm các điểm gác cho nó, giữ cho phần giữa của thuyền ổn định khi treo lơ lửng ở đằng mũi và lái tàu. Một chiếc đai gai dầu bản rộng, thường được gia công theo kiểu rất nhã, cũng được quấn quanh hai bên mép mạn và được cố định vào mạn tàu, buộc chắc con thuyền vào đúng chỗ. Được nâng cao lên khỏi lan can tàu, từ trên boong ở đâu cũng thấy các thuyền rõ rành rành.

          Giờ thì một trong những thuyền ấy sắp được thuổng đi đấy. Chẳng hề là chuyện dễ, thật luôn. Còn khó khăn hơn việc một tên lính Thổ tinh nhuệ bỏ trốn cùng một sủng nương từ hậu cung vua Đại Thổ. Nhưng, việc này vẫn có thể làm được thôi, vì, ối chà, người ta từng làm thế mà.

          Hay là lúc ban ngày ta khéo vờ vặn cho lỏng rồi khi tối trời, tháo đai neo tàu? Nhưng làm sao để thả dây cho thấp, ngay trong cái đêm tối tăm nhất, mà không gây ra một tiếng cót két đáng sợ hơn tiếng nấc hấp hối? Dễ ấy mà. Chỉ việc thoa dầu vào các dây, và chúng sẽ chuyển động gọn ghẽ thông qua những cuốn dây vi tế của ròng rọc.

          Nhưng dù cho tôi có theo đuổi kế hoạch này thì vẫn có một mức độ rủi ro ở đấy, suy cho cùng, là thứ tôi chẳng ham. Tôi mới nghĩ ra một kế khác - táo bạo hơn và do đó an toàn hơn. Đó là gì, rồi ta sẽ biết.

          Khi đang chọn lấy một con thuyền cho chuyến hải trình ra trò này, tôi phát ngất vì phải đi dọc boong tàu và dòm ngó mấy con thuyền y như một sĩ quan đang chọn ngựa nòi từ một trại ngựa giống hạng ưu. Nhưng điều này không cho phép tôi. Và chiếc “thuyền mũi” cố nhiên được tuyển chọn, vì là chiếc xa boong lái hơn cả, vốn là miền của những con mắt tinh tường và những ý chí thao thức.

          Kế đến, tôi nghĩ tới kho thực phẩm với một nguồn trữ nước dư dật: cũng là thứ cuối cùng tôi nhất định làm cho thật chu đáo. Chỉ có hai miệng ăn phải lo nhưng tôi tính dựa vào trữ lượng thịt và nước đủ dùng cho bốn người; hai miệng ăn thêm vào ấy chỉ mang tính tưởng tượng thôi. Và khi chẳng còn thứ gì nữa, chúng tôi cũng chẳng sợ, ngoại trừ việc cái thằng tôi có thể là thức ăn cho ai ngoài Jarl đây.

          Chẳng nên mất nhiều thời gian lo cho trại ăn ấy của chúng tôi. Bánh quy và bò muối là nguồn lương thực duy nhất, và đội ơn lòng rộng rãi của các chủ tàu Arcturion mà đoàn thủy thủ chúng tôi được nguồn cung dồi dào. Thùng tô-nô cho hai người, đã tháo nắp, sẵn sàng phục vụ tất cả. Chúng tôi đã gói ghém đủ lượng bánh quy, cho vào các túi, được cất riêng ra và giấu kín đáo ở một góc dễ lấy. Thịt bò muối thì khó thủ hơn nhưng, từng chút một, chúng tôi cũng xoay xở tuồn ra thùng tô-nô đủ để đáp ứng dự định.

          Còn về phần nước sạch, thật may vì một hai hôm trước người ta mới kéo lên mấy “thùng nhỏ” dành cho việc tiêu thụ nước lúc này của đoàn thủy thủ.

          Các “thùng nhỏ” này là các thùng tô-nô thon dài rất chắc. Có nhiều loại đường kính khác nhau và chúng được xếp gọn vào giữa các thùng khổng lồ trong hầm tàu. 

          Thùng to nhất chúng tôi có thể tìm được thì đã chọn xong, ban đầu là cẩn trọng kiểm tra xem có bất kỳ dấu hiệu rò rỉ nào không. Lấy cớ này cớ nọ, chúng tôi lăn chúng đến tận phía bên kia của con tàu nơi con thuyền của mình đang treo, còn thùng nước thì được xếp gọn vào ở giữa.

          Tủ quần áo sơ sài của chúng tôi được gói gọn thành các bó và đặt tạm sang bên. Và cuối cùng, bởi tính cẩn trọng chính đáng, chúng tôi sắp xếp mọi thứ trước xuất phát điểm chung cuộc. Cũng xin nói thêm - có lẽ cũng là lời khen cho Jarl - rằng hễ khi nào cần đến sự khôn khéo thì ông lại tỏ ra không được thoải mái, và phần lớn mọi chuyện đều để tôi toàn quyền định liệu. May là ông đã như thế bởi như đã nói, ông có cái tính thành thật non cơ, đã một hai lần thiếu điều để lộ hết thảy. Thực vậy, có lần ông thành thực quá mức cần thiết, khiến tôi, lạ thay, suýt nữa ngờ rằng ông đang giở cái lối quan tâm kỳ quặc kiểu những nhà từ thiện: khi mọi cách khác đều thất bại, họ sẽ cố tình phá hoại một kế hoạch (mà họ cho là dở), bằng cách giả vờ vụng về tỏ ra đang giúp đỡ cho nó. Nhưng không có ám chỉ gì đâu, Jarl là một người Viking, bộc trực như bậc tổ phụ ông, dù không giỏi chuyện quỷ quyệt mưu mô.

[13] Nguyên văn South Sea-man, là loại tàu săn cá voi hoặc tàu buôn thường đi quanh các vùng biển phía Nam Đại Tây Dương.

Thêm vào giỏ hàng thành công