favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XLVII: YILLAH, JARL, VÀ SAMOA

          Nhưng đến lúc để nói, Samoa và Jarl xem nàng Yillah bí ẩn này thế nào; và Yillah xem họ ra sao.

          Như Người đẹp so với Quái vật, ban đầu cô gái cố tránh người bạn một tay của tôi. Nhưng thấy niềm tin tưởng của tôi đối với anh chàng man dã, một phản ứng đã chóng nối đuôi. Và chiểu theo thứ quy luật lạ lùng ấy, mà, trong nhiều điều kiện nhất định, những người xấu thậm tệ nhất lại thành ra chỉ còn gớm ghiếc theo lối có duyên, dần dà Yillah cũng xem Samoa như là một loại yêu tinh tốt tính và vô hại mà thôi. Từ đâu chàng đến, nàng chẳng quan tâm; hoặc tiểu sử của chàng thế nào; hoặc số phận của chàng có dính dáng với tôi ra sao.

          Biết đâu chừng, nàng xem chàng như là một thụ tạo mang nguồn gốc tự phát.

          Bấy giờ, như ở những nơi mà phụ nữ là người thuần hóa những bầy thú đàn ông; thì Yillah cũng đã kịp thuần hóa Samoa mà đem bỏ cái của kinh khiếp bên tai chàng, và thuyết phục chàng kiếm cái gì thế vào chỗ trống của cái món trang trí nơi mũi chàng. Về phần chàng, song le, hết thảy điều này đều phải có điều kiện. Chàng đòi hỏi cái đặc quyền được lấy lại cả hai món đồ leng keng ấy vào những dịp phù hợp.

          Nhưng nếu người con gái vui vẻ nô đùa với Samoa như vậy; thì cảm xúc của chàng đối với nàng khác biệt ra sao? Số phận mà nàng đã được định sẵn, và mọi điều không ai hay biết về nàng, đã hấp dẫn hết thảy những mê tín bản địa nơi chàng, mà được gán cho các thụ tạo có nước da như nàng một nguồn gốc còn hơn cả trần thế. Khi được phép tiếp cận người con gái, chàng trông rụt rè và lúng túng đến lạ; gợi lên sự tương đồng về một gã thần rừng vụng về nào đó, đã rút mất những chiếc sừng của mình; chậm rãi vẫy đuôi; cúi mình luống cuống trước một linh hồn rực rỡ nào đó.

          Và niềm tôn kính ấy của chàng là điều khiến tôi hài lòng hơn cả. Hoan hô! tôi nghĩ, hãy cứ mãi ngoại giáo đi. Song đấy cũng chẳng hơn gì bản thân tôi; bởi lẽ, theo một cách khác, Yillah là một thần tượng của cả hai chúng tôi.

          Nhưng còn ông Viking thì sao? Thú thật, về phần ông Jarl tử tế mà tôi đau lòng phải nói, rằng cái mối quan tâm nệ cổ mà ông dành cho các sự tình của tôi khiến ông nhìn Yillah như là một kiểu người không mời mà đến, một thứ ác tiên Cúc Đá, một người biết đâu sẽ dẫn tôi lầm đường lạc lối. Đôi lúc vì chuyện này đã dấy lên một tràng đả kích; nhưng ông sẽ chỉ hướng thái độ tận tụy về sự tức tối của tôi; và rồi tôi chẳng thèm nói năng gì nữa.

          Giản dị như một đóa hoa dại còn bọc trong búp, Yillah dường như chẳng thể nhận ra những ánh mắt tương phản mà các đồng bạn tôi nhìn nàng. Và như một vẻ đẹp đích thực dường như để ấp ủ cái điều cầm bằng, rằng một người như nàng khó mà cho thấy điều gì khác ngoài mội sự bất khả kháng cự với tất cả mọi người. 

          Nàng tỏ ra bất ngờ với vẻ ngoài của ông Viking lắm. Nhất là nàng bị ấn tượng bởi một biểu tượng đặc trưng trên cánh tay của người thủy thủ phi thường — Đấng Cứu Thế trên thập giá, in mực xanh; với mão gai và ba giọt máu đỏ son, nhỏ từng giọt từ mỗi bàn tay và bàn chân.

          Thế là giờ đây Jarl thực thà lại vô cùng hãnh diện về cái hình trang trí này. Đấy là phần phù phiếm duy nhất nơi ông. Và như một phụ nữ tay không đeo găng hầu khoe chiếc nhẫn ngọc lam tinh xảo, ông lão cứ luôn xắn tay chiếc áo chẽn, nhằm phô bày nét điểm trang ấy cho được rõ ràng hơn.

          Và Yillah sẽ xoay cánh tay Jarl hết vòng này đến vòng kia, tới chừng Jarl đành phải đứng cho vững, vì sợ quay mòng mòng. Lòng cảm phục tự nhiên như thế hẳn sẽ làm rung động tâm hồn người nghệ sĩ khéo tay biết dường nào!

          Cuối cùng, thông qua anh Upolu, nàng mới đề nghị với Ông Giời, rằng nàng muốn có được cái hình của ông lên cánh tay phải của nàng. Trong sự đơn sơ vô cùng, người con gái chẳng hề hay biết, rằng như một quang cảnh trong bức bích họa, hình ảnh ấy chẳng thể nào tháo ra.

 

Thêm vào giỏ hàng thành công