favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XLVI: CHIẾC DÊ BIỂN CÙNG MỘT NHIỆM VỤ DONG THUYỀN KHẮP NƠI

          Nhờ tính siêng năng của ông Viking, trước khi đêm xuống, chiếc thuyền Dê Biển của chúng tôi một lần nữa lại được thu xếp đâu ra đó. Và cùng những mối nối khéo léo của người thạo nghề biển mà chiếc lều nhẹ đã được buộc vào đúng chỗ; buồm đã được cuộn vào mép cuốn.

           Các đồng bạn của tôi lúc này hỏi tôi về những ý định của tôi; liệu chúng có thay đổi vì các sự kiện trong ngày hay chăng. Tôi trả lời rằng điểm đến của chúng ta vẫn là các hòn đảo phía tây.

          Nhưng từ đấy mà chúng tôi trôi dạt không đổi suốt cả buổi sáng; đến nỗi bây giờ chẳng thấy đất liền hiện ra ở đâu. Thế nhưng mũi thuyền của chúng tôi vẫn cứ hướng tới như trước.

          Đến khi tối trời, các đồng bạn của tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, để tôi lái thuyền.

          Ánh sáng giờ này mới dịu dàng và mơ màng làm sao. Những tia nắng mặt trời, đang lặn sau những đám mây vạch sắc hoàng kim, đến với tôi như thứ ánh sáng anh ánh đổ bóng qua tấm mắt cáo. Và làn gió thấp, ngát hương nhựa thơm đặc trưng ở vùng trung tâm Thái Bình Dương, thơm như hơi thở cô dâu.

          Cảnh tượng ấy, quá tĩnh lặng và mê hoặc đến mức bàn tay Yillah đặt trong tay tôi dường như không phải là một bàn tay nữa, nhưng chỉ là một cái chạm. Các cảnh mộng vụt qua trước tôi và bên trong tôi; có điều gì ngâm vang trong tai tôi; toàn bộ khí trời là một khúc nhạc.

          Và khi ấy một suy nghĩ xâm chiếm lòng tôi. Tôi ngẫm thấy chúng tôi cứ vậy mà thanh bình lướt đi ra sao, xa khỏi mọi ưu tư và lo lắng. Thế rồi, những cảnh tượng khác nào còn đang đợi chờ chúng tôi tại bất kỳ đường quanh hải ngạn nào. Nhưng có vẻ nhưng chẳng có hiểm nguy nơi vùng biển dịu mát; vùng chắc chắn cận đất liền thì tạo nên một cảm giác an toàn. Chúng tôi có nguồn lương thực dư dật trong vài ngày tới, và nhờ chiếc xuồng tà giáo, mà được dư dả nhiều trái cây.

          Ngoài ra, giờ đây tôi còn phải lo nghĩ gì về những lùm cây xanh và hải ngạn tương sáng? Chẳng phải Yillah là hải ngạn và lùm cây của tôi sao? Chẳng phải là đồng cỏ, rượu mật, thân nho mềm rợp bóng, và vòm lá râm mát của tôi sao? Trong hết thảy những thứ đáng thèm muốn và đầy vui sướng, bó lúa trĩu hạt, và cánh tay phải tôi là đã đủ rồi sao? Đủ: chừng nào tôi có hải ngạn cho mình. Một cú xoay lái, và mũi thuyền nhẹ của chúng tôi hướng về miền đất mơ hồ của bài ca, mặt trời, và cây thân leo: miền Nam trong truyền thuyết.

          Khi chúng tôi lướt thuyền đi, Yillah lạ kì đăm đăm nhìn xuống biển, và cũng khiến tôi sẵn sàng mà lao vào đấy với nàng, để được lang thang khắp biển sâu. Nhưng tôi chột dạ sững sờ; trong tưởng tượng, tôi thấy các xác lạnh của ông thầy tế đang lướt qua. Một lần nữa bóng ma ấy lại hiện ra; một lần nữa niềm hối tiếc lại đặt bàn tay vấy đỏ của nó lên linh hồn tôi. Nhưng tôi cười. Chẳng phải Yillah là của riêng tôi sao? Nhờ bàn tay của tôi đã cứu nàng khỏi điều bất hạnh sao? Vì tốt cho nàng, mà tôi đã liều chính bản thân tôi đây. Vậy thì chìm xuống đi, chìm xuống đi, Aleema.

          Khi sáng hôm sau, bật dậy từ giấc ngủ, các đồng bạn của tôi thấy mặt trời đã lên quá xà buồm, thay vì ở đằng đuôi vào giờ ấy như mọi khi, họ thiết tha hỏi, “Bây giờ ta đi đâu?” Nhưng thật ngắn gọn tôi cho họ biết, rằng sau khi dành cả đêm để cân nhắc một vấn đề rất quan trọng, tôi quyết định đi thuyền đến đảo Tedaihee, thay vì miền đất phía tây.

          Về điều ấy, họ chẳng lấy làm hài lòng. Nhưng nói thật, tôi đã nuôi dưỡng một ý định mập mờ, chỉ đơn thuần là muốn ngao du chút đỉnh, đến khi nào tôi thấy sẵn sàng hướng về đất liền hơn.

          Nhưng có phải tôi đã chẳng thông báo cho Yillah, rằng đích đến của chúng tôi là hòn đảo thần tiên mà nàng nói tới, Oroolia? Thế nhưng bờ biển ấy thật xa xôi quá, và thật là dại dột mà ra sức đi đến đó trên một chiếc thuyền đóng thủ công, quá hiển nhiên, đến độ chuyện lạ nào mà tôi đã không thực sự suy nghĩ kỹ càng về nó?

          Vậy là chiếc Dê Biển cứ trôi dạt trên biển, như một đám mây lưu lạc trên trời: đi về nơi mà chẳng ai biết ở đâu.

Thêm vào giỏ hàng thành công