favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XLV: NHỮNG HỒI TƯỞNG

          Trong việc giải cứu Yillah dịu hiền khỏi bàn tay của những người Dân Đảo, một kế hoạch dường như đã được hoàn thành. Nhưng giờ có điều gì phải làm nữa? Nơi đây, trên chiếc thuyền Dê Biển mạo hiểm, là một cô gái còn đáng yêu hơn những ánh ban mai; và để bầu bạn với nàng, còn ai ngoài tôi và các đồng bạn? Thế nhưng ngực nàng vẫn phập phồng với những hoảng hốt, các tưởng vọng của nàng hết thảy đều lang thang những chốn mê cung.

          Làm sao để chế ngự những tưởng tượng nguy hiểm ấy? Làm sao để nhẹ nhàng xua tan chúng đi?

          Có một cách: đó là hướng các suy nghĩ của nàng về tôi, như là một người bạn và là một người bảo vệ của nàng, và là một người tốt hơn và khôn ngoan hơn Aleema thầy tế. Song điều này chưa đạt kết quả nếu vẫn còn giả thuyết của tôi về một nguồn gốc thần thánh nơi đảo thiêng Oroolia; và thế là ấp ủ trong lòng nàng cái niềm quan tâm bí ẩn, như ngay từ đầu nàng đã mường tượng về tôi. Nhưng nếu sự lãnh đạm khó tính nơi vị cứu tinh của nàng khiến nàng xem chàng như là một người lạ lạnh lùng từ Miền Bắc Cực nào đó, thì làm sao nàng đồng cảm với chàng được? từ đó, làm sao nàng có được bình an trong tâm hồn, khi chẳng có ai khác để nương tựa? 

          Bấy giờ khi trở lại trong lều, một lần nữa nàng lại hỏi Aleema đang ở đâu.

          “Đừng nghĩ gì về ông ấy, Yillah yêu dấu,” tôi kêu lên. “Nhìn tôi đây. Da tôi không trắng như em sao? Nhìn đi, dẫu rằng từ lúc rời Oroolia mặt trời đã nhuộm má tôi, tôi không giống như em sao? Da tôi có nâu như Aleema da màu? Mấy người này đã bắt cóc em khỏi hòn đảo ngoài khơi, khi em còn quá nhỏ để mà nhớ ra tôi. Nhưng tôi đâu có quên em, Yillah yêu dấu nhất. Ha! ha! chúng ta đã chẳng cùng nhau rung lắc những lá cọ, và đã chẳng đuổi theo những quả hạch lăn xuống nơi thung lũng hẹp sao? Chúng ta đã chẳng bước vào hang bên bờ biển, và cùng nhau đi vào động mát nơi gò đồi sao? Nơi nhà tôi ở Oroolia, Yillah yêu, tôi có một lọn tóc của em, khi nó còn chưa vàng: một lọn tóc đen nhỏ như một chiếc nhẫn. Đôi má em đã từng ra sao khi đổi màu từ ô-liu sang trắng. Và khi nào tôi sẽ quên được cái lúc, mà tôi bắt gặp em đang say giấc giữa những đoá hoa, với hồng và ly bên má. Vẫn chưa nhớ ra ư? Em không nhận ra giọng tôi? Những tinh linh trong đôi mắt em trước đây đã từng thấy tôi. Chúng bây giờ đang bắt chước tôi khi nô giỡn trong hai hồ nước của mình. Toàn bộ quá khứ là một khoảng trống lu mờ ư? Hãy nghĩ về khoảng thời gian chúng ta chạy tung tăng dưới vòm lá râm mát, nơi những dây leo xanh quấn mình quanh những chiếc xương sườn khổng lồ của một con cá voi mắc cạn. Ôi Yillah, Yillah nhỏ bé, hết thảy đều đã đến nước này rồi sao? Em vĩnh viễn quên tôi sao? Vậy mà tôi đã băng qua cái thế giới nước rộng lớn hầu tìm được em: từ đảo này qua đảo kia, từ biển này qua biển nọ. Và giờ đây chúng ta chẳng chia lìa. Aleema không còn nữa. Mũi thuyền của tôi vẫn cứ hôn lấy những ngọn sóng, đến khi nó hôn lấy bờ biển Oroolia. Yillah, nhìn lên.”

          Nhận chìm hồn ma của Aleema: Yillah yêu dấu là của ta!

Thêm vào giỏ hàng thành công