favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XLIV: ĐI!

          Dẫu được diễn đạt bằng ngôn ngữ của tôi, nội dung câu chuyện của người thiếu nữ về cơ bản cũng tương tự như lời nàng kể. Song những điều ấy không được thuật lại với tư cách là các sự kiện trong quá khứ mà như là các ấn tượng của tuổi thơ và số phận chưa hoàn tất của nàng. Và dù câu chuyện ấy rõ ràng mang màu sắc huyền bí, hiểu biết của tôi về nghệ thuật kỳ lạ trong vấn đề tế tụng hải đảo, và các tưởng vọng mê hoặc được các nạn nhân của nó sung sướng đắm mình vào, đã bị tước đi phần lớn tác động mà đáng lẽ nó đã có thể tạo ra.

          Vì những mục đích kín đáo có liên hệ đến uy thế giáo chức, các thầy tế ở những miền khí hậu này thường giấu trẻ em trong các ngôi đền của họ và lấy làm ghen ghét mà tách biệt chúng khỏi mọi giao thiệp với thế giới bên ngoài, xảo quyệt gieo vào chúng, khi chúng lớn lên, thứ cuồng tưởng điên rồ nhất.

          Được dạy dỗ như vậy, các học trò của họ hầu như để mất nhân tính vào sự phóng túng không dứt của những tưởng tượng thần tiên. Trong nhiều trường hợp, họ còn được linh hứng thành các lời sấm truyền và đôi lúc bị các tín đồ lui tới nhờ vả, tuy vậy lại luôn tránh khỏi mọi ánh nhìn, sống ở những ngóc ngách trong đền. Nhưng trong mọi trường hợp, cái chết của họ là tất nhiên. Bị lừa gạt bằng một câu chuyện thần tiên nào đó về việc trở lại ghé thăm các hòn đảo Thiên Đường, họ bị đưa đến lễ hiến tế bí mật rồi bỏ mạng mà người thân họ hàng không hề hay biết.

          Phải chi lúc ấy tôi không biết gì về điều đó. Vì Yillah xinh đẹp đến mức có thể khiến người ta tin thật rằng nàng là thần nữ, và hẳn tôi đã có thể bị làm cho mê hoặc mà tin vào những truyền thuyết bí ẩn của nàng.

          Nhưng ôi, biết bao hân hoan và kiêu hãnh khi tôi nhận ra mình chính là người đã giải cứu nàng thiếu nữ tuyệt sắc kia - người, chẳng hề biết gì, vẫn đắm chìm trong một giấc mơ, đáng lẽ sẽ phải chịu số phận của nàng trên bờ biển Tedaidee. Giờ đây, tôi không chút áy náy vì cái chết của Aleema, kẻ từng giữ nàng. Tôi vui mừng khi đã gửi ông xuống với các vị thần của ông, rằng thay vì để cho rong rêu mọc khắp thân nàng Yillah yêu dấu chìm sâu dưới biển, thì chính ông thầy tế đê tiện đã đắm xuống tận đáy.

          Nhưng dù ông đã chìm xuống biển sâu, linh hồn ông đâu có chìm dưới làn nước sâu nơi tâm hồn tôi. Dù niềm hân hoan trên bề mặt có sủi lên thế nào, nỗi hối hận cũng đã ấp ủ nơi đáy lòng. Xem xét kỹ lưỡng, các động cơ của sự việc này không biện minh cho hành động điên rồ mà, trong lúc nóng giận, tôi đã phạm, tuy rằng các động cơ ấy được bảo hộ với một sự ra vẻ hào hiệp, che giấu bản thân tôi khỏi chính tôi. Nhưng tôi đã nén lại cái suy nghĩ ấy.

          Khi kể lại câu chuyện của mình, người thiếu nữ thường ngắt ngang với những câu hỏi liên quan đến tôi: Tôi đến từ đâu: da trắng, từ Oroolia? Tôi đang đi đâu: đến Amma? Và điều gì đã xảy ra với Aleema? Vì nàng đã hoảng sợ khi nghe cuộc giao tranh, dù không hiểu gì, và nàng đã nghe thấy người ta gọi tên ông thầy tế trong ai oán. Những câu hỏi này khi ấy tôi cố tình lảng đi; nó chỉ khiến cho nàng tưởng tôi là một á thần dịu dàng nào đó, đã vượt biển từ Oroolia huyền hoặc của nàng. Và toàn bộ điều này nàng hẳn phải lấy làm tin tưởng lắm. Có ai, như tôi, mà trước đây nàng đã được thấy? Đôi mắt nàng vẫn gắn chặt vào tôi, nhìn tôi theo cách lạ kỳ, và chú tâm vào âm sắc trong giọng tôi.

          Khi cảnh ấy đang diễn ra, bọn người lạ bắt đầu tỏ vẻ sốt ruột, và một giọng nói từ chiếc Dê Biển liên hồi réo gọi chúng tôi nhanh tay nhanh chân lên.

          Tôi nhanh chóng quyết định được hướng đi của mình. Rào cản duy nhất phải đối mặt đó là nguy cơ Yillah phát hoảng vì bất ngờ được mang lên thuyền. Tôi bèn cố gắng chuẩn bị tinh thần cho nàng. Tôi báo cho nàng biết rằng Aleema đã được sai đi làm một sứ mệnh dài ngày đến Oroolia; và rằng, trong thời gian ấy, việc trông coi nàng, nàng Yillah diễm lệ, đã được giao lại cho tôi; do đó, cần phải đưa lều của nàng sang chiếc xuồng đang chờ sẵn.

          Nàng nhận thông tin này với mối lo lắng tột bậc; và chẳng biết nỗi rối bời của nàng có thể dẫn đến đâu, tôi thấy nên đưa nàng - trong khi vẫn còn choáng ngợp vì lời thông báo về ý đồ của tôi - lên chiếc Dê Biển.

          Khi rời nơi ẩn náu của nàng, tôi báo cho Jarl biết kế hoạch của mình, và thế là không trì hoãn nữa!

          Bên dưới, chiếc lều được gắn vào một khung tre nhẹ; và từ các góc trên của nó, bốn sợi thừng, như loại dùng dựng rạp, giữ chắc nó vào bục. Các sợi này đã sớm bị dao của Samoa cắt đứt, và rồi chúng tôi nâng lều lên, nhẹ như không, chuyển nó sang chiếc Dê Biển; từ phía các Dân Đảo phát ra một tiếng hét điên cuồng, át cả tiếng kêu yếu ớt của người thiếu nữ. Nhưng chúng tôi không quan tâm đến om sòm. Quẳng vào chùm trái cây đang treo trên mũi bàn thờ! Việc đã xong; chúng tôi kéo buồm và lướt đi - chiếc Dê Biển, lều, các con tin, hết thảy. Lao tới đuôi xuồng lúc này đã bỏ trống, các Dân Đảo một lần nữa lại giơ tay và lên giọng nguyền rủa.

          Khi đến được một khoảng phù hợp, chúng tôi dừng lại để vứt khỏi thuyền những vũ khí đã lấy được; và Jarl khởi sự giải thoát các con tin.

          Trong khi đó, tôi vào lều, và bằng nhiều cách, tôi ra sức làm cho người thiếu nữ đỡ hoảng sợ. Khi được thoả thuận như vậy thì nghe thấy những tiếng lao mình dữ dội: các tù nhân của chúng tôi lao xuống biển để trở lại chiếc xuồng của họ. Người nào cũng ướt sũng, họ được các anh em mình đón nhận với những âu yếm tận tình.

          Những người bị bắt giữ lúc này nói một điều gì đó, bỗng có vẻ đã khuyến khích được những người còn lại dấy lên hy vọng trả thù - một lần nữa lại điên cuồng vung những giáo mác, ngay trước lúc được vớt lên từ dưới biển. Với nhiều quát tháo và rối loạn, họ nhanh chóng dong buồm, và thay vì đi xuồng về phía nam đến Tedaihee hoặc phía bắc đến Amma về nhà, thì họ lao thẳng theo chúng tôi, ngay phía sau.

          Đứng ngay đầu đằng mũi là ba người; những cây lao đã sẵn sàng thế phóng; từng hồi, họ lại gào lên những tiếng thét hoang dại.

          Họ thực sự truy đuổi tôi sao? Họ tiến thẳng phía sau tôi, như lũ chó săn sủa vang trên đường đuổi mồi. Yillah run rẩy vì tiếng la hét của họ. Tim tôi đập mạnh với nỗi khiếp đảm không thể diễn đạt. Xác Aleema dường như đang nổi lên phía trước: những kẻ phục thù của nó đang nổi cơn thịnh nộ đằng sau.

          Nhưng những bóng ma ấy chóng biến mất. Vì chẳng bao lâu, có vẻ như những kẻ tà giáo nhận thấy mình đã theo vô ích. So với kỹ nghệ của họ, chiếc Dê Biển nhanh nhẹn của chúng tôi đã vượt trội hơn. Và xa dần ở đằng đuôi thuyền, chiếc xuồng hung triệu đành bỏ cuộc, đến khi cuối cùng chỉ còn là một dấu chấm, để rồi khi một cơn sóng lớn dâng lên trước nó, thì chẳng còn thấy nó đâu nữa. Samoa thề rằng chắc hẳn nó bị ngập nước và chìm xuống. Nhưng dù nó có ra sao thì lòng tôi cũng chóng nhẹ bớt. Tôi chẳng thấy ai ngoài chúng tôi trên biển: tôi nhớ rằng sống thuyền của chúng tôi chẳng để dấu vết nào khi nó lướt đi.

          Cứ để thổ dân Oregon lần theo dấu kẻ thù xuyên qua rừng rậm, gai góc, đồi sâu thung hiểm; nhưng nếu hắn đến mép nước, thì chỉ còn biết hít hơi trong vô vọng.

Thêm vào giỏ hàng thành công