CHƯƠNG XLIII: VÀO LỀU
Nhờ những khoảng thưa giữa các bện thảm, nơi này thoáng gió nhưng kín đáo. Ở bên hông có một lỗ tròn chỉ vừa đủ rộng để tra tay, nhưng lỗ hổng ấy phần nào đã bị đóng lại từ bên trong. Đằng trước, một tấm thảm dệt tỉ mỉ từ liễu gai phủ lấy đường vào được buộc lắt léo vào phần đứng của lều. Khi tôi rẽ màn thảm bằng thanh đoản kiếm thì bùng lên những tiếng la ó từ phía những người Dân Đảo. Và họ che mặt khi nội thất bày ra trước mắt tôi.
Trước mắt tôi là một cô gái đẹp nép mình. Hai tay nàng đang rũ xuống. Và như một vị thánh từ điện thờ, nàng âu sầu nhìn ra từ mái tóc dài sáng màu. Một tiếng rên nhỏ phát ra từ môi nàng, và nàng run như một chiếc ống nghe. Trên má nàng là những giọt nước mắt, và trên ngực một viên học trai hồng.
Tôi có nằm mơ chăng? Một làn da trắng như tuyết: mắt xanh màu nền trời: những lọn tóc Golconda. Trong một thoáng tôi cứ mê hồn mà đứng, và nàng khẽ động đậy, e dè, và vẫn chăm chăm nhìn tôi, rồi thu sát vào mình tấm áo mỏng như khói sương. Bước một bước vào trong và vén một phần màn lều, tôi đứng như thế, để nhìn thấy và nghe được Samoa đang chờ bên ngoài, trong khi người thiếu nữ, nép mình trong góc xa hơn, hoàn toàn được che chắn khỏi mọi ánh mắt trừ tôi.
Khoanh tay trước ngực, bấy giờ tôi chẳng nói năng gì. Số là trong lòng, tôi chẳng thể nối kết cái sinh vật bí ẩn này với những kẻ lạ mặt da ngăm. Nàng dường như thuộc một chủng tộc khác. Ấn tượng ấy mạnh tới độ vô thức, tôi nói với nàng bằng chính ngôn ngữ của mình. Nàng động đậy và rướn người tới, chăm chú nghe, như thể để nghe tiếng vang yếu ớt ban đầu của thứ gì đó mang máng hiện lại trong trí. Tôi lại cất tiếng, trong khi phất tóc ra sau, người thiếu nữ nhìn lên với ánh mắt sắc, hoang mang. Nhưng mắt nàng nhanh chóng cụp xuống, và rướn người tới trước thêm một lần nữa, rồi nàng trở lại tư thế trước đó. Sau cùng nàng chậm rãi ngâm nga mấy giai điệu, khác với những người Dân Đảo; dù tôi chẳng hiểu nghĩa, chúng dường như loáng thoáng quen.
Nôn nóng muốn biết câu chuyện của nàng, tôi bèn hỏi nàng bằng tiếng Polynesia. Nhưng với nhiều thiết tha, nàng ra hiệu cho tôi nói chuyện với nàng như trước đó. Dần dần, tôi nhận ra rằng nàng không hề hiểu ý nghĩa những lời tôi nói, mà dường như chỉ đơn thuần bị tác động bởi thứ gì đó êm tai, và một lần nữa tôi lại nói với nàng bằng tiếng Polynesia, rằng tôi tha thiết được nghe câu chuyện của nàng.
Sau nhiều do dự, nàng cũng đồng ý, giật mình vì tiếng báo động từ bên ngoài nhưng suốt khi ấy vẫn nhìn tôi chăm chú.
Những lời nàng kể lúc đó rời rạc, đứt đoạn, nhưng ở đây tôi trình bày lại theo dạng trọn vẹn hơn.
Câu chuyện kỳ lạ đến nỗi ban đầu tôi chẳng hiểu chút gì và suýt bị thuyết phục rằng thiếu nữ bất hạnh này chắc là một người đẹp bị điên.
Nàng tự xưng là không phải người trần thế, mà là một trinh nữ đến từ Oroolia, Đảo Hân Hoan, nằm đâu đó trong quần đảo thiên đường của người Polynesia. Đến đảo này khi vẫn là một đứa trẻ nhờ một quyền năng bí ẩn nào đấy, nàng được thông linh từ Amma, nơi chôn rau cắt rốn của nàng. Tên nàng là Yillah. Và chưa bao lâu sau khi những làn sóng Oroolia rửa sạch làn da ô-liu của nàng cho trắng mịn, nhuộm mái tóc nàng thành ánh vàng rực rỡ, thì trong một lần dạo bước trong rừng, nàng bị cuốn vào những tua dây của một loài dây leo. Kéo nàng vào lùm cây, nó nhẹ nhàng biến nàng thành một bông hoa của nó, để linh hồn có ý thức của nàng cuộn trong những cánh hoa trong suốt.
Nơi đây Yillah lơ lửng trong trạng thái xuất thần, thế giới bên ngoài tất cả đều nhuốm sắc hồng trong ngục thất của nàng. Sau cùng khi hồn nàng sắp bừng lên nơi nụ hoa đang nở, bông hoa ấy bỗng rụng khỏi cuống; và được làn gió nhẹ đưa ra biển khơi, nơi nó đáp vào mảnh vỏ sò mở mà chẳng bao lâu đã được đưa lên bờ biển Đảo Amma.
Trong một giấc mơ, các sự kiện ấy được mặc khải cho thầy tế Aleema, người mà bằng một câu thần chú đã mở khóa chiếc hộp ngọc trai, lấy nụ hoa - mà lúc này đã cho thấy các dấu hiệu khai mở trong làn thinh không thức tỉnh, và mang những biểu hiện lờ mờ yếu ớt, như bình minh khuất sau những đám mây màu son tươi. Bỗng mở ra, đoá hoa toả hương thơm, lơ lửng trong không khí một làn sương hồng. Sau cùng đọng lại, xuất hiện từ màn sương ấy nàng Yillah trẻ trung như trước đây; các lọn tóc của nàng đều ướt, và một viên ngọc trai hồng trên ngực. Được tôn thờ như một nữ thần, đứa trẻ thần kỳ ấy bây giờ được ngự trong đền thánh của thần Apo, ẩn sâu trong một thung lũng; không đôi mắt phàm nhân nào từng được chiêm ngưỡng trừ đôi mắt của Aleema.
Hết kỳ trăng này đến kỳ trăng kia qua đi, và rồi, chỉ bốn ngày trôi qua, Aleema đến với nàng trong một giấc mơ, nói rằng các linh hồn ở Oroolia đã gọi nàng về nhà bằng đường đến Tedaidee, bên hải ngạn ấy có một dòng suối mê hoặc chảy róc rách; suối ấy xuôi dòng trên làn biển mặn, giữa hai bờ nước xanh và, cuốn vào một xoáy nước, xoay vòng xoay vòng, xuống độ sâu khôn dò. Trong một chiếc xuồng độc mộc, Yillah phải xuống nơi xoáy ấy, để rồi sau cùng trồi lên từ một suối ngầm trong nội địa Oroolia.
