CHƯƠNG XLI: MỘT CUỘC CÔNG KÍCH
Những người lạ nhất quyết che đậy danh tính và mục đích chuyến đi của họ, đến độ phải một lúc chúng tôi mới có được thông tin mong muốn.
Họ chỉ về hướng chiếc lều, như thể nó thuộc vào Lễ bí truyền Eleusinia. Và ông thầy tế già cho chúng tôi hay rằng bước vào đấy sẽ là báng bổ.
Nhưng hết thảy việc này lại làm dấy lên trong tôi lòng hiếu kỳ muốn làm sáng tỏ cái kỳ quan ấy.
Sau cùng tôi cũng thành công.
Trong chiếc lều bí ẩn ấy ẩn giấu một thiếu nữ đẹp. Và theo một tập quán man dã, nàng được Aleema, ông thầy tế, dâng làm lễ vật từ đảo Amma để tế các thần Tedaidee.
Bấy giờ, khi được nghe về người thiếu nữ, tôi chẳng chờ đợi gì nữa sất. Cần phải nói thêm, lòng tôi đã bị khuấy động biết chừng nào về lễ vật hiến sinh vô hình này, và tôi còn dốc lòng thề rằng dòng máu quý giá của nàng sẽ không bao giờ được tỏa khói trên bàn thờ. Dù có phải chết đuối vì chuyện này, tôi cũng quyết cứu nàng bằng được. Nhưng cho đến giờ, không một dấu hiệu hiểm nguy nhỏ nhất phát ra từ chiếc lều vẫy gọi chúng tôi tới. Từ nơi ấy, chẳng một tiếng động phát ra, trừ một tiếng sột soạt hàn hữu trên thảm. Có thể nào một người sắp bị hiến tế lại có thể yên ổn với phận mình như vậy?
Nhưng đúng là liều khi quyết giải thoát người thiếu nữ, tốt nhất là tính đường cho cẩn thận. Tôi chẳng muốn đổ máu; lợi thế chẳng nghiêng về chúng tôi.
Ông thầy tế già có vẻ kiên quyết ngăn chúng tôi cập xuồng của ông. Nhưng cũng kiên quyết không kém, tôi thận trọng đưa mũi thuyền Dê Biển đụng vào hông xuồng, nhằm tạo ít khả năng để họ lên thuyền chúng tôi với thái độ thù địch nhất. Thế rồi, Samoa tai đeo dao vD tôi với thanh đoản kiếm bước lên bục, để Jarl ở mũi thuyền cùng cây lao móc phòng bị, ba khẩu súng hoả mai đã lên đạn đặt bên. Ông được lệnh phải chống trả ngay lập tức nếu kẻ địch manh động trèo qua thuyền chúng tôi.
Khi chúng tôi cập xuồng, những người Dân Đảo từ từ rút đi, cùng lúc thì thầm hội ý rất lung, hết thảy trừ ông thầy tế già, người vẫn còn đang ngồi, bày ra một bộ mặt bất khuất dẫu băn khoăn. Trước niềm kinh ngạc của chúng tôi, ông ra hiệu cho chúng tôi ngồi xuống bên ông; chúng tôi ngồI, song cũng cẩn thận không để mất liên lạc với Jarl.
Với hy vọng khơi được thiện chí, khi ấy tôi mới lấy ra một cuộn vải cotton in và trải nó ra trước mặt ông thầy tế, hướng sự chú ý của ông vào những trang trí họa đồ bên trên, với hàng trăm hình những thủy thủ đang cùng lúc leo lên hàng trăm giàn đồng nhất những dây buồm. Liếc qua chúng một lúc, nhờ một dấu hiệu ý nhị, ông cho tôi hiểu rằng rất lâu trước đây, chính ông cũng từng leo lên giàn dây níu một con tàu. Khi đưa ra ám hiệu ấy, sắc mặt ông tối sầm với một nét hung dữ, như thể từng xảy ra điều khủng khiếp có liên hệ với kỷ niệm ấy. Nhưng rồi nó cũng qua, và có phần đột ngột, ông tỏ vẻ hớn hở lắm.
Khi chúng tôi ngồi cùng với nhau như vậy và toàn bộ tâm hồn tôi tràn đầy những suy nghĩ về người bị giam giữ cùng kế hoạch hay nhất để đạt được mục đích của mình, và thường xuyên đưa mắt nhìn về phía lều, bỗng tôi để ý thấy một chuyển động giữa mấy người lạ. Gần như cùng một lúc, Samoa, ngay trước mặt Aleema, với giọng bình bình, bảo tôi hãy coi chừng đấy vì những trò ấp ủ trò tai quái nào. Lời cảnh báo ấy hầu như không được thốt ra, trong khi, tay cầm những gậy gộc khắc chạm, những người Dân Đảo đã hoàn toàn bao vây chúng tôi. Đoạn ông thầy tế già đứng dậy và cho chúng tôi biết rằng chúng tôi hoàn toàn nằm dưới quyền ông, nếu như chúng tôi không dứt khoát lên thuyền mà rời đi ngay tức khắc và không quấy rầy ông nữa thì tai họa sẽ giáng xuống chúng tôi.
“Đi thì mi sống; ở thì mi chết.”
Mười lăm người chọi ba. Có điên mới cãi lệnh ông. Nhưng người con gái đẹp đang gặp nguy hiểm.
Con dao trước đó còn lủng lẳng bên tai Samoa giờ đang ở trong tay chàng. Jarl la lớn hò chúng tôi trở lại thuyền, vài người Dân Đảo lao tới. Không có thời gian để nghĩ. Tất cả đều diễn ra nhanh hơn có thể nói được. Họ tiến sát vào chúng tôi, để đẩy chúng tôi khỏi xuồng. Ông thầy tế già thô lỗ thúc tôi từ bên sườn, uy hiếp tôi với con dao găm, gai sắc của một con cá. Đã đẩy mà lại còn đe! Trước khi tôi kịp nhận ra, thanh đoản kiếm của tôi đã thọc nhanh tới. Miệng ông thầy tế thốt ra tràng chửi rủa; máu đỏ chảy bên sườn; ông già lảo đảo, chằm chằm tự nhìn mình, và như một cây độc cần úa nâu, ông ngã nhào xuống biển. Một tràng chửi rủa dấy lên trong không khí. Một tiếng thét điên cuồng vang lên từ trong lều. Phá đường thoát thân giữa đám đông, chúng tôi vai kề vai lao về thuyền. Nhảy phóc lên trên, chúng tôi thấy Jarl đang đấu với hai tên Dân Đảo, trong khi số còn lại vẫn đang hú hét trên bục. Thịnh nộ và tai ương hầu như khiến họ bất lực.
Bằng một cú thọc kiếm, tôi cắt được dây buộc chúng tôi với xuồng và cùng Samoa lao vào hai tên Dân Đảo, với Jarl giúp sức, chúng tôi nhanh chóng chế ngự được họ, đè họ xuống đáy thuyền.
Ông Giời và Samoa khoá tay mấy kẻ bị bắt giữ, còn tôi nhanh chóng căng buồm; chộp lấy dây buồm ở thanh quấn, chúng tôi mau chóng lao khỏi xuồng. Những người lạ bằng những giáo mác thách thức chúng tôi; một số hướng chúng về phía chúng tôi như thể định phóng trong khi số khác giơ tay chặn, như thể ngăn họ khỏi gây nguy hại đến các anh em mình trên chiếc Dê Biển.
Các sự kiện có vẻ rủi ro lại thường dẫn đến những kết quả thắng lợi. Không hề triệt tiêu toàn bộ cơ hội giải cứu những kẻ bị bắt giữ, cuộc rút chạy tạm thời của chúng tôi, bắt buộc phải có để giữ an toàn cho Jarl, chỉ khiến cho phi vụ của chúng tôi thêm thành công. Bởi đã có hai trong số mấy người lạ đã bị bắt, tôi quyết định giữ họ làm con tin, để thông qua họ mà thực hiện kế hoạch của tôi mà không phải đổ thêm một giọt máu nào.
Và từ đây ta cũng cần phải kể lại, rằng vài người bản địa đã bị thương trong cuộc công kích, trong khi cả ba người đã tấn công họ thì nhận được một vài vết bầm.
