favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XXXVII: LẦN NỮA HỌ LÊN CHIẾC DÊ BIỂN

          Thử các tay bơm. Chúng tôi thả hòn chì và nhận thấy tàu Parki đổ máu ở mọi kẽ hở. Từ miệng hầm tàu, nước như suối òng ọc tuôn vào, sạch và trong như nước Saratoga.  Giờ tận của nó đã điểm. Nhưng bằng việc giữ các tay bơm, chúng tôi chắc chắn con tàu sẽ trụ được tới sáng, vì trước giờ đó chúng tôi không muốn bỏ tàu.

          Quãng thời gian ấy chúng tôi cọc cạch bơm, để chuẩn bị cho thuyền Dê Biển đón biển. Ngay khi biển cho phép, chúng tôi thả thuyền xuống bên mạn và để nó lơ lửng ở đằng đuôi tàu, chất lên thuyền những nước và lương thực cùng với nhiều thứ khác, gồm những cây súng hỏa mai và đoản kiếm.

Ngay sau khi trời hửng sáng, những cú va đập, lắc lư dữ dội dưới chân cho thấy nước trong khoang, bất chấp mọi công sức bơm, đã dâng nhanh đến mức làm những thùng tô-nô rỗng nhẹ nổi lên, đập thình thịch vào sàn tàu.  

          Lẽ ra, nhờ có nhiều thùng rỗng trong hầm, con tàu sẽ khó mà chìm hẳn, dù boong tàu sớm muộn cũng sẽ ngập; nhưng có một số thanh gỗ trên tàu đều thuộc loại gỗ bản địa, một loại gỗ, như gỗ tếch Ấn Độ, có đặc tính nặng hơn nước. Vấn đề ấy, cùng những vỏ trai ngọc trên tàu, đã làm mất tác dụng của sức nổi nhờ các thùng tô-nô.

Cuối cùng thì mặt trời hằng chờ bấy lâu đã mọc; tàu Parki lúc này chìm càng lúc càng sâu.

          Hết thảy mọi thứ đã sẵn sàng, chúng tôi khởi sự rời xác tàu để lên thuyền, như rời một bến cảng.

          Nhưng không phải là không có một chút tỏ bày niềm yêu mến với con tàu brigantine tội nghiệp của chúng tôi.

          Đối với một thủy thủ, một con tàu không chỉ là một khối bộ máy đơn thuần mà còn là một sinh vật có suy nghĩ và kiểu cách, có bản năng sống. Khi đứng bên chiếc vô lăng lái đang rung lắc, bạn cảm nhận được mạch đập của nó. Tôi đã yêu mến những con tàu, như tôi đã yêu mến những con người.

          Bỏ con tàu Parki tội nghiệp cũng giống như bỏ mặc một thứ gì biết cảm nhận số phận của nó. Thật phải lẽ khi ta để cho con tàu được chết một cách đường hoàng và anh dũng.

          Toàn bộ suy nghĩ ấy là của Ông Giời. Samoa và tôi thì đã lên thuyền, gọi ông nhanh chóng lên, kẻo tàu chìm, rồi sẽ lôi cả chúng ta xuống những xoáy nước; bởi con tàu quay đã trọn hai vòng. Nhưng Jarl vẫn dứt khoát chặt bỏ những đoạn dây buồm cuối cùng còn vướng, dọn các boong cho tử tế, vùi chiếc rìu của ông vào chân cột buồm chính đã vỡ nứt, rồi mới lên thuyền với chúng tôi.

Chúng tôi khẽ reo lên, rồi nhổ neo đi.

          Chưa tới mười phút sau, thân tàu cuộn loạn dưới biển, quay vòng lần cuối, hướng mũi tàu nhọn như một người giơ tay sắp lặn, trao một cú lao mình dài xáo động và chìm xuống.

          Nhiều tấm ván cũ của tàu đã từng hai lần va hỏng, trước đây từng vỡ vụn trên bờ biển, lúc này bỏ xác dưới một hầm biển thẳm sâu nhất, cùng xương cốt của những xác tàu đắm và những người chết đuối.

          Thế là lại được lênh đênh trên chiếc thuyền của chúng tôi nữa rồi! Nhưng lần này không còn cái khí phách gan lì như lúc chèo ra khỏi boong tàu Arcturion. Một việc táo bạo được làm trong cơn bốc đồng thì thường chẳng kéo theo mấy sợ hãi. Nhưng khi bị buộc phải làm, nó sẽ trừng trừng bày ra nỗi kinh hoàng ngay trước mắt. Cũng như lúc này đây. Tôi đã từng lao khỏi con tàu Arcturion với lòng can đảm; nhưng khi từ bỏ xác tàu đắm Parki này, lòng tôi cũng đắm cùng với nó.

          Với một làn gió thuận, chúng tôi tiếp tục hướng về phía tây, mong được nhìn thấy đất liền trước khi nhiều ngày trôi qua.

Thêm vào giỏ hàng thành công