favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XXXVI: TÀU PARKI LÌA ĐỜI

          Một đợt lặng dài trên thuyền, và giờ đây, xin Chúa giúp cho, lại một đợt lặng khác trên tàu brigantine. Thời tiết bí hơi và ngập thở.

          Trong đợt biển lặng nóng bức ấy, chúng tôi nằm bất động và cứng đờ như Parry ở Cực Bắc. Mặt trời chơi đùa trên mặt biển bóng kính như mặt trời trên các sông băng.

          Vào cuối hai ngày, chúng tôi nhướng mắt nhìn và trông thấy một đám mây thấp, dần trườn, háu đói nở ra như một đội quân hai bên tả hữu dọc chân trời đằng đông. Tức thì Jarl bảo tôi hãy coi chừng.

          Ở đây xin nói rõ: dẫu rằng từ tuần này sang tuần nọ các vĩ độ xích đạo Thái Bình Dương ngự trị, những ngày ôn hòa nhất và sáng nắng nhất, khi giông tố đến, chúng kéo đến với tất cả sức mạnh của mình: tiêu cơn thịnh nộ ứ đặc bằng vài cơn gió cộc. Chúng đến như những Mamelukes: xông lên, rồi đi mất.

          Phải độ trọn một giờ nữa mới tới lúc chiều tà; thế mà mặt trời đã gần như bị che khuất. Trông nó như cuộn giữa những sườn dốc Scythia ảm đạm trên nền trời chếnh choáng. Phía trên đám mây giông, những mảng mây hơi nước báo điềm bay lơi, chóng tiến và nhanh rút: những kẻ gây chiến của Attila, ào ra từ trong toa của những tên lính Hun. Phía dưới, một bóng đen chập chờn trượt trên mặt biển. Khi chúng tôi chăm chăm nhìn, đám mây ấy đã đến gần hơn, càng lúc càng tiến nhanh.

          Gấp rút hết cỡ, chúng tôi lao vào cuộn các lá buồm mà, vì đợt biển lặng, đã chùng xuống trên dây cuộn. Và nhờ xà buồm trữ sẵn được dùng trên boong mũi làm mái chèo lớn, chúng tôi gắng sức hướng mũi tàu lao tới kẻ thù.

          Trận bão có vẻ sắp ập lên chúng tôi; nhưng chúng tôi chẳng thấy gió đâu. Đám mây vô thanh ấy lẻn tới; cái bóng đang tiến của nó đáp xuống trên một đầu sóng trắng sữa cá biệt và nổi bật trên mặt biển. Nhưng giờ đây lằn bọt sóng sùng sục ấy cuộn về phía chúng tôi như một cuộc xung kích trắng của các kỵ mã: Hotspur điên và mũ Murat lông trên đầu; xối thẳng tới một thác nước sủi bọt không ngớt, cuồn cuộn, và ngã dồn lên mặt biển gương phía trước nó.

          Vẫn chẳng một hơi gió. Bỗng chốc, như một cú đấm, và trước khi tấm bạt của chúng tôi được buộc chặt, chiếc thuyền phụ đang tròng trành bên mạn trái được gỡ khỏi hai đầu xà ngang: nước triều gầm hất tung vào bên mạn trước gió và những giọt nước biển lao xuống trên boong, nặng như những hạt máu đông.

          Tất cả là một trận ầm ĩ và mưa mù; một trận đâm sầm những xà buồm và dây buồm, một hòa lẫn kinh hoàng những cảnh tượng và tiếng động; tức khắc chúng tôi có vẻ đã ở ngay tâm bão kịch liệt; thừng chão của chúng tôi, như dây đàn hạc, rít bên trên luồng gió thịnh nộ. Các cột buồm dựng đứng, lắc lư, nhúng những chóp buồm của chúng xuống nước. Và như một con trâu bị húc ngã gục xuống đồng bằng, tấm thân đen của brigantine, rậm rì những rong tảo, nghiêng sườn hổn hển thở ngập bọt.

          Cuống cuồng chúng tôi bám lấy mép mạn. Và ầm vang bên trên tiếng biển gầm bỗng đâu nghe một tiếng dằm sắc, như tiếng tiều phu Na-uy đẵn thông. Chính là Jarl gan dạ, đã đầu tay rút khỏi giá treo của nó trên cột buồm cái rìu luôn được cất ở đấy.

          “Cắt dây buộc thuyền bên mạn trước gió!” ông la lớn và lần nữa bổ cây rìu của ông vào cột buồm. Chúng tôi nhanh chóng làm theo lời ông. Và sau khi cắt được ba trong năm dây buộc thuyền, ông hô to để chúng tôi ngưng. Thả rìu, ông leo lên mạn trước gió. Khi nắm được tay vịn, cột buồm thương tích gãy răng rắc làm đôi cùng một tiếng nổ như một khẩu pháo. Chỗ gãy cột ta có thể thấy được một làn bụi mỏng. Các dây buộc thuyền còn lại đã cắt xong. Bởi lực căng đè lên chúng, hai giàn dây níu điên cuồng bay trong gió và một trong số những ròng rọc lớn ở các đầu mút giáng trúng vào đầu Annatoo, nàng buông tay khỏi cột chống và trượt dọc boong tàu nghiêng, bị dòng nước xoáy nuốt chửng bên mạn dưới gió. Samoa thét gào. Nhưng thời gian đâu mà than khóc; chẳng một bàn tay nào với tới mà cứu được.

          Bằng những dây chằng đang nối, cột buồm chính lôi cột buồm mũi theo với nó; và ngay lúc đó, con tàu lập tức cân bằng trở lại, chúng tôi được cứu nhờ ông hoàng Viking vị cứu tinh của chúng tôi.

          Cơn thịnh nộ đầu tiên đã qua. Nhưng tận xa mạn dưới gió ta thấy lằn trắng đều của cuộc công kích của nó, đang cào biển thành bọt. Chung quanh chúng tôi, biển sôi lên như cả vạn vạc dầu; và xuyên qua gió lốc, sóng nhỏ lẫn sóng to, con tàu sắp chìm của chúng tôi nặng nề lội, mỗi cú húc chắc nịch làm vang dội trong thân tàu như những cú thụi vào hòm.

          Như một xác tàu chúng tôi trôi. Với mỗi dập dềnh chúng tôi lại giơ xà buồm tam giác lên trong không trung; va vào mạn tàu là rải rác những khúc vụn của các cột buồm. Chúng tôi nhanh chóng hết sức tự giải thoát khỏi chúng bằng cách cắt đứt hệ thống thừng chão còn buộc vào chúng.

          Chẳng bao lâu, đợt xấu nhất của cơn bão đã qua. Nhưng biển dâng cao.  Lớp mây vụn và bọt bão cuồng loạn trước đó giờ đã bị dằn vào trong những cơn sóng cồn cuộn dài, trải rộng, mênh mông; bọt kem trắng trên các đầu sóng của chúng như tuyết trên đỉnh Andes. Đôi lúc chúng tôi lơ lửng trên sườn sóng; khi ấy, đại dương xếp luống bốn bề trông như toàn cảnh từ đỉnh Chimborazo.

          Vài giờ tiếp theo, các đợt sóng lớn đã hạ bớt. Kia một vùng biển ôn hòa, một cơn gió ổn định, và một bầu trời trong, đầy sao.

          Đó là cơn bão đã đến sau đợt biển lặng của chúng tôi.

Thêm vào giỏ hàng thành công