favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XXXV: A, ANNATOO!

          Để tiết lộ được trọn vẹn, tôi cần phải một lần nữa luận về Annatoo, những trò ăn cắp vặt của nàng và những trò ăn cắp vặt ấy rồi sẽ dẫn đến đâu. Trong tinh thần giản dị của tôi, tôi tưởng rằng quý phu nhân, vốn quá được tôn nịnh như nàng cần có, nhờ niềm tin tưởng tôi đặt nơi nàng, sẽ biết sửa sang tính nết cũng như ngưng những trò cắp vặt. Nhưng đâu phải như thế. Nàng bị hai chục con quỷ ám, cứ không ngừng xúi giục nàng giở trò ranh ma vì lợi ích riêng của chúng chứ chẳng phải của nàng, vì những trò chơi khăm ấy không hề mang lại bất kỳ lợi ích trần gian nào cho nàng, lúc này cũng như về sau.

          Một ngày nọ, cuộn nhật trình bị thất lạc. Tôi gọi Annatoo đến. Nàng đến, nhưng chẳng hay biết gì về nó. Jarl dành cả buổi sáng để tìm cho được một vật thay thế, và vài hôm sau thì bụp, chúng tôi phát hiện cái món ấy bị giấu tít trên bao lơn cột buồm chính.

          Một lần khác, phát hiện thấy con tàu nhỏ “nẹp” cứng khi lái tàu như thể có ai dưới nước đang giật ngược lại, chúng tôi tiến hành một cuộc khám xét kỹ lưỡng để xem vấn đề gì đây. Thì kìa; thứ chúng tôi thấy chỉ là một sợi dây thừng, chẳng biết quỷ quái thế nào mà mắc vào tấm tôn xích dưới chân giàn dây mạn phải. Nó bị kéo lê dưới nước. Lúc kéo nó lên - cũng nặng như lúc kéo sợi thừng của một xô nước nặng dưới giếng - thì thấy một chiếc hộp rắn chắc ngay đầu dây; bật nắp hộp thì thấy lộ ra linh tinh nào những con dao, rìu nhỏ và đầu rìu lớn.

          Được gọi lên chất vấn, anh Upolu cung khai rằng đã ba lần cứu nguy cho chính cái hộp ấy khỏi nanh vuốt vô cùng chiếm hữu của Annatoo.

          Ta có bốn người im thin thít trên con tàu gỗ sồi nhỏ nhoi này, và khi ấy, quyền lợi của họ ngang nhau. Có người trần mắt thịt biết điều nào lại cứ mãi can tội trộm cắp, chẳng vì lý do gì rõ ràng? Thật chẳng khác nào móc bạc từ túi bên này bỏ sang túi bên kia. Và việc đó có thể dẫn đến điều gì?

          Bởi lẽ, chẳng bao lâu sau, sự thể đã đến mức chiếc la bàn trong la bàn từ cũng bị lấy mất, đến nỗi chúng tôi đành phải kiếm cái thay thế, là cái mà chúng tôi đã mang lên cùng chiếc Dê Biển.

          Chính Jarl là người đầu tiên tố cáo vụ việc trộm cắp cuối cùng và đáng báo động này. Khi Annatoo đang ở cần lái vào lúc rạng ngày, ông đến để thay phiên cho nàng và nhìn xem chúng tôi đi tàu ra sao, để rồi giật mình kinh hãi nhìn vào cái la bàn từ rỗng không.

          Tôi bật dậy, đi tìm mụ đàn bà và dữ dằn đòi lại cái la bàn. Nhưng cái mặt ấy ngây ra; mỗi lời thốt ra là một lời chối bay chối biến.

          Còn khoan dung hơn nữa là điên rồ. Tôi gọi Samoa đến, kể cho anh chồng nghe chuyện đã xảy ra và dứt khoát rằng chúng ta không thể an toàn được trừ phi tối trời tống giam chị vợ. Về điều này thì anh chàng thầm đồng tâm nhất trí; và tối hôm ấy, khi Annatoo xuống boong mũi, chúng tôi chắn lại ngay cửa mạn trượt. Nàng kêu gào rất lâu nhưng vô ích. Và điều này được lặp lại mỗi tối; quý phu nhân đọc những chuỗi kinh chiều theo lối khí thế nhất.

          Đâu đó tôi từng ám chỉ rằng Annatoo cứ lâu lâu lại giương mắt nai với Jarl. Vậy nên tôi không ít ngạc nhiên khi thấy cung cách của nàng đối với ông thay đổi rõ rệt. Đang khi cùng chúng tôi kéo các dây buồm, nàng sẽ cấu ông vài cú láu lỉnh, đoạn nhìn đi chỗ khác, ngây thơ như một con cừu. Thế rồi, nàng sẽ không chịu xử lý với ông cũng cùng cái dây neo buồm ấy, làm mặt nhăn nhó, tráng sạch bình gỗ ở thùng nước, nếu khả năng cao rằng ông Viking vừa uống từ đấy. Nhiều lần khác, khi Ông Giời thực thà từ dưới boong đi lên, nàng sẽ làm bộ hét to chế nhạo và thè lưỡi ra; kèm theo hết thảy chuyện này là những cử chỉ thiếu lễ độ và vô cùng thiếu đoan trang, bật lên cái sự coi thường sâu sắc của nàng đối với ông.

          Thế nhưng Jarl chưa bao giờ chấp nhất đến hành động vô giáo dục của nàng, mà lại nhẫn nại lờ đi và tha thứ. Khi tìm hiểu lý do trong cách ăn nết ở kỳ lạ của quý phu nhân, tôi mới biết được, mắt đảo đi chỗ khác, rằng mới đây nàng đã giở trò lén lút với ông và không được tiếp đón nồng hậu.

          Rõ ràng, Jarl, một người quá thuộc loại triết gia, ngây thơ tưởng rằng người phụ nữ sẽ sớm tha thứ và quên ông đi. Nhưng một triết gia thì biết gì về phụ nữ?

          Chẳng bao lâu, những biểu hiện ghét cay ghét đắng của Annatoo với ông càng lúc càng chướng mắt, đến độ ông già thủy thủ thực thà không còn chịu đựng được nữa, và cũng như đa phần những người tốt tính khi bị chọc cho điên tiết, ông đã càn quét một trận lôi đình. Ông đề nghị rằng mụ đàn bà nên được bỏ vào bao và cho xuống biển; chứ ông không chịu đựng thêm một chút nào nữa.

          Giết người thì mang tính lây truyền. Ban đầu tôi suýt nữa chấp nhận ngay đề nghị này, nhưng cũng nhanh chóng bác bỏ nó. A! Annatoo: người phụ nữ không ai chịu đựng được: hỡi trời, xin giải thoát tôi khỏi cơn bịt bùng trên con tàu với thứ vò vẽ này đi.

          Nhưng chúng ta đã xong chuyện với nàng chưa? Chưa đâu. Nàng đã tiếp tục công tác trong cương vị được giao từ lúc bắt đầu chuyến hải trình: đó là các việc trong ban bếp núc. Bây giờ nàng bị phế truất. Cái xiên nướng thịt của nàng bị hỏng. Ông Viking long trọng quả quyết rằng ông sẽ chẳng ăn bất kỳ chế phẩm nào của nàng nữa, kẻo sẽ bị đầu độc. Còn về phần tôi, tôi thiếu điều tin rằng nơi ả hồ ly này có đủ ác tâm mà mang cho chúng tôi món nước dùng thiên tiên tử.

          Samoa nói sao về toàn bộ chuyện này? Bỏ qua chuyện nấu nướng, thì liệu có đáng tin rằng ngay khi đang sống giữa chúng tôi như chàng đây, chàng lại mù tịt trước những lỗi lầm đã được dự tính dẫu chưa thành của người vợ chàng? Nhưng sự thể đã vậy. Và đến tướng Belisarius đã cũng mù không khác về những mưu mô chước kế của nàng Antonina.

          Xin hãy nhớ đến mối tình của vị phu nhân cao quý ấy với chàng trai Theodosius; khi ông chồng khờ dại lại còn quay sang kết tội những kẻ tung tin đồn, với chính đôi sừng mà vợ mình đã cắm lên đầu ông ta.

          Một dịp nọ, bỗng nhận thấy một ham muốn bào chữa cho những việc trộm cắp của Annaoo, Samoa lấy làm hãnh diện thông báo rằng quý phu nhân đây là người phụ nữ đức hạnh nhất trong mọi người nữ.

          Nhưng than ôi, Annatoo tội nghiệp, phải nói thêm để làm gì? Và khi tôi nghĩ đến số phận nghiệt ngã sắp sửa giáng xuống nàng, tôi gần như ân hận vì đã kể lại câu chuyện này quá trung thực.

Thêm vào giỏ hàng thành công