favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XXXIII: OTARD

          Và đây là một chuyện nhỏ khác.

          Vào một chiều nọ khi một mình hiếu kỳ tiến vào hầm tàu, tôi hầu như đã thu được bằng chứng không ngờ rằng viên thuyên trưởng xấu số tàu Parki là người có óc phán đoán sáng suốt và là người biết hưởng thụ. Ngắn gọn là, tôi đã phát hiện được một thùng thơm phức rượu Otard cổ loại thượng hạng.

          Tôi nào có ý nhận xét thiếu cân nhắc về những gì có liên quan trực tiếp tới viên thuyền trưởng bất hạnh. Đằng khác, tôi cũng chẳng giống một kẻ đưa ma không thể nguôi ngoai, người đã bọc cuốn sách hài của Joe Miller của bạn mình quá cố bằng vải tang đen để bày tỏ nỗi buồn. Mọi sự chẳng phải đều có chừng mực, có mức độ hay sao?

          Nhưng ta hãy cho qua. Tôi đã tìm thấy thùng rượu Otard và uống ực, hơn thế nữa lại còn nhận thấy niềm khoan khoái tột bậc trong khẩu vị, và thấy lòng mình mừng rỡ reo vui. Thôi thúc kế tiếp của tôi chính là chia sẻ món quà trời trao ấy với các bạn tàu tôi. Nhưng ở đây, một suy nghĩ khôn ngoan lại xen vào. Từ các vị đế vương ngoài khơi, tổ tiên của ông, ông Viking được thừa hưởng một trong số những đức cốt lõi, ấy chính là niềm ghét và kinh tởm hết thảy những thức rượu mạnh và rượu chát, đến độ chẳng bao giờ muốn thấy bất kỳ thức uống nào, thế nên phải liền tay nốc cạn một hơi. Nói gọn, cũng như Alexander Đại Đế và những bậc hoàng thân khác, Jarl có tật uống như hũ chìm. Và tuy ở ngoài biển thì tỉnh táo hơn cả Fifth Monarchy Elder, thì đấy chỉ là vì lúc ấy ông được cất khỏi cơn cám dỗ mà thôi. Nhưng khi tiết lộ phương diện yếu đuối của ông Viking như vậy, tôi tha thiết mong rằng nó sẽ chẳng làm ông mất mặt trong bất kỳ đánh giá của bất kỳ con người độ lượng nào. Chỉ cần nghĩ rằng ngoài kia còn biết bao nhiêu người như ông - ấy còn chưa bàn sâu về Alexander Đại Đế, nhất là giữa tầng lớp của ngài; và xin hãy cân nhắc, tôi khẩn nài, rằng những người bạn có tâm hồn rộng rãi nhất, vì chính lý do ấy, lại là những người phù hợp nhất cho những cuộc rót rượu quá hào phóng; vì do quá rộng lòng, họ có nhiều nỗi vui sướng hơn người khác.

Về phần Samoa, từ sự im lặng tuyệt đối của chàng cho đến nay đối với bất kỳ thứ gì có men trên tàu, tôi kết luận rằng, cùng những bí mật khác, viên thuyền trưởng quá cố đã rất khôn ngoan mà đem giữ thứ rượu Otard cho riêng mình.

          Tôi cũng chẳng nghi ngờ gì ngoài việc anh Upolu, cũng như hết thảy những người Polynesia khác, thích cho đầu óc được khoan khoái và trong trạng thái ấy sẽ còn cứng đầu hơn cả heo mọi Rừng Đen. Còn về Annatoo, tôi rùng mình nghĩ, thứ rượu Otard ấy có thể châm lửa biến nàng thành một Nữ Thần Báo Thù còn dữ dằn hơn những vị thần từng đuổi theo Orestes.

Có lúc tôi suy nghĩ về cái tai hại khi công bố phát hiện của mình; tôi nghĩ về nghĩ đến những hiểm họa âm ỉ, lười biếng, và luôn rình rập của chuyến hải hành này, mà khốn nhất là khai tâm một thứ thức uống gây ngất ngây cho các bạn đồng hành của tôi, tôi quyết định giấu nó khỏi tất cả bọn họ.

          Tôi bị thuyết phục bởi lập luận ấy đến mức, trong một thoáng, tôi đã suýt lăn thùng  tô-nô, tháo nút và xót xa nhìn thứ chất lỏng bên trong hòa cùng thứ nước bẩn dưới hầm tàu.

          Nhưng không, không. Pha loãng thứ nước muối hôi hám kia bằng linh hồn chưng cất gấp đôi của quả nho quý giá? Hồn ma Hafiz sẽ hiện về ám tôi mất!

          Thế là một lần nữa, y học nhập cuộc; và Paracelsus đứng ra đỡ đầu cho mỗi cốc được uống vì ích lợi của dạ dày. Vậy là rốt cuộc, tôi quyết định để nó lại đúng chỗ của nó: thi thoảng ghé thăm, chỉ một mình tôi, nhằm mục đích kiểm tra.

          Nhưng để thay cho lời khuyên đến tất cả các vị chỉ huy, xin cho tôi có đôi lời rằng, nếu kho Otard của quý vị có bị phơi bày trước mắt - khi ấy, vào cái giờ dữ lúc chìm tàu, thì hãy đập vỡ chiếc thùng rượu mạnh của quý vị trước khi đi dây con thuyền cứu sinh.

 

Thêm vào giỏ hàng thành công