favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XXVIII: BỚT NHỮNG MỐI NGỜ, VÀ ĐÔI ĐIỀU VỀ CHỊ CALMUC

          Dẫu rằng có nhiều chi tiết đầy ý vị thực tế, câu chuyện của Samoa ban đầu về tổng thể vẫn chưa gọi là thỏa đáng. Không phải vì nó quá lạ lùng, bởi tôi từng được nghe những câu chuyện còn lạ lùng hơn.

Có lẽ một phần lý do là tôi đã mong đợi một câu chuyện hoàn toàn khác; một điều gì đó phù hợp hơn với những suy đoán trước đó của tôi.

          Điều khiến tôi thêm phần bối rối là việc chàng kể đã trông thấy những hòn đảo vào ngày hôm trước; tuy nhiên, khi nghĩ kỹ lại, điều đó cũng có thể là thật - và nếu sau đó chàng đã lập tức đổi hướng con tàu Parki, thì chiếc Dê Biển của chúng tôi, không hề hay biết, có thể đã lướt qua gần đó mà không nhìn thấy. Chắc chắn những hòn đảo này không thuộc khu vực của quần đảo mà chúng tôi đang tìm. Chúng phải ở một miền nào đó đến nay vẫn chưa tìm thấy.

          Nhưng rồi tôi tự hỏi: liệu có thể nào một người, theo như lời kể của chính mình, đã hành động quả cảm đến thế để cứu lấy con tàu brigantine, lại có thể hoảng sợ như trẻ con chỉ vì thoáng thấy hai thủy thủ trên một chiếc xuồng, trong khi bản thân lại được trang bị đầy đủ vũ khí để phòng vệ, nếu như thực sự chúng tôi có ý định chiếm đoạt tàu? Trái lại, trong hoàn cảnh cô độc của mình, chẳng phải phản ứng tự nhiên nhất của chàng phải là mừng rỡ đón nhận sự tiếp cận của chúng tôi hay sao? Nhưng rồi tôi lại nhớ ra, họ đâu có xem chúng tôi là người, mà là ma. Xét cho cùng, tôi vẫn giữ một chút dè dặt với người kể câu chuyện. Nhưng ánh mắt chàng nhìn tôi như một người đàn ông. Còn Annatoo, đứng bên cạnh, trông bật lên cái nét quá Amazon được tích tụ nơi nàng, đến độ các nghi ngờ của tôi bắt đầu nao núng. Và khi nhớ lại những chi tiết vụn vặt trong câu chuyện của họ - những chi tiết khó lòng bịa ra một cách vội vã, thậm chí khó lòng bịa ra được dù có thời gian - thì rốt cuộc, tôi đã buông hết ngờ vực. Tôi không còn có thể nuôi dưỡng mối nghi nào nữa.

          Bởi lẽ, thẳng thắn mà nói, Samoa có thể có mục đích gì khi đơm đặt một câu chuyện khủng khiếp - ý tôi là về những người trong cuộc tàn sát - trừ phi là để che giấu một thảm kịch nào đó còn tàn ác hơn mà chính chàng mới là người can tội? Một ức đoán mà, vì những chứng cớ rành rành, dường như thật khó tin. Đúng là tôi từng biết đến những trường hợp vài người bán khai như Samoa, từng là thành viên thủy thủ đoàn ở vùng biển này, đột nhiên nổi loạn giết chết bạn đồng hành da trắng của mình, nhằm làm đắm con tàu trên bãi cạn của một hòn đảo gần đó để cướp bóc xác tàu.

          Nhưng nếu đó là ý định với chiếc Parki, thì những kẻ phản loạn còn lại đâu? Các phỏng đoán của tôi chẳng có hồi kết; tôi càng đắm mình vào chúng bao nhiêu, chúng càng sinh sôi nảy nở bấy nhiêu. Thế là, chẳng muốn phải giày vò bản thân, trong khi cũng không biết thêm được điều gì ngoài điều mà Samoa đã kể và gắn mình với nó như một người hùng, tôi mặc kệ hết thảy phỏng đoán, gắng hết sức đặt trọn niềm tin vào anh Dân Đảo.

          Còn Jarl, tuy vậy, lại hoài nghi đến phút chót và không bao giờ ở trong cái thế hoàn toàn tin câu chuyện ấy được. Ông dứt khoát giữ vững rằng lũ ba bị chắc hẳn phải có cái gì đó với con tàu Parki.

          Khi nỗi tò mò của tôi được thỏa mãn về con tàu brigantine, tới lượt Samoa trở thành người dò hỏi. Chàng muốn biết chúng tôi là ai và từ đâu mà chúng tôi tới bằng con thuyền tuyệt hảo này. Nhưng về những vấn đề ấy tôi thấy tốt hơn là đừng nên nói thật với chàng, nhất là nghĩ rằng nếu lộ ra thì chàng sẽ bớt tôn trọng chúng tôi với vai tư cách những người thượng đẳng hơn chàng. Thành thử tôi mập mờ kể về các cuộc phiêu lưu của chúng tôi và chủ trương lấy le trên cơ để đỡ thấy thua kém anh Dân Đảo man rợ. Về phần Jarl và khả năng ông sẽ tiết lộ điều gì, ngay từ đầu tôi tranh thủ cho ông thấy tầm quan trọng của việc không bao giờ được hé ra vụ nhảy tàu Arcturion và dưới bất kỳ hình thức nào cũng không được tự buộc tội mình vì chuyện ấy: những huấn thị mà ông hứa sẽ một mực tuân theo.

          Dù không hoàn toàn thấy khó chịu với hình thể lực lưỡng của Samoa - bất chấp những nét hoang dã trên gương mặt và phần cơ thể đã bị tật nguyền - tôi càng ít có thiện cảm với diện mạo của Annatoo, người mà tay chân thì gân, lại chẳng trẻ trung, cũng chẳng có duyên lẫn nhã nhặn, thật là vô cùng đáng ghét. Nhưng làm sao không khỏi ngưỡng mộ những phẩm chất Penthesilea vốn quá nổi bật, đã từng trợ sức cho Samoa trong công cuộc giành lại con tàu Parki khỏi những kẻ chiếm giữ xảo quyệt. Dẫu vậy, điều tối cần thiết là phải biết khôn ngoan phục tùng, phải được bảo ban dứt khoát một lần rằng dù trong gia đình là kẻ nổi loạn thì nàng phải theo lối hàng hải mà vâng. Bởi lẽ ngoài khơi với một người Calmuc trên tàu, chuyện này gần như là bất khả. Trong hầu hết các đơn vị hải quân, xét theo luật thì những chuyện này bị cấm; không một sĩ quan nào được phép đưa nàng Pandora của mình và chiếc hộp leng keng của nàng lên tàu.

          Sẵn tiện, cũng chính cái danh từ này, Pandora, cũng từng được đặt cho tàu. Có một con tàu của Anh mang tên ấy từng được phái đi truy lùng đám phản loạn trên tàu Bounty. Nhưng bất kỳ thủy thủ già dặn nào cũng tiên tri được định mệnh của nó. Trong chuyến tàu về, nó đã bị đánh đắm do một rặng san hô ngoài khơi New South Wales. Pandora đấy! Đem đặt tên cho tàu thì đẹp lắm, cứ là vả vào mặt Định Mệnh. Nhưng về chuyện đặt tên thánh cho các con tàu quân sự, các quốc gia Ki-tô giáo lại quá nghiêng về phía những cái tên chẳng ngán ma quỷ nào. Bằng chứng là các tàu sau: toàn tàu Anh: Tàu Chinh Phục, tàu Thách Thức, tàu Phục Thù, tàu Khẩu Pháo, tàu Chiến Hạm, tàu Thần Sấm, tàu Cự Đại; không quên tàu Đèn Cồn, mà trên Đường Đi Corfu bị sét đánh, suýt nữa thì bị lửa trời thiêu rụi. Nhưng chỉ thua mỗi cây gậy của Moses, cây cột thu lôi của Franklin đã chứng minh sự cứu rỗi của con tàu.

          Với ca-ta-lô trên, ta so sánh với những tàu Pháp, sặc mùi ý chí Nam Nhi: Tàu Số Phận, tàu Vinh Quang, tàu Cao Thượng, tàu Toàn Thịnh, tàu Chinh Phục, tàu Khải Hoàn, tàu Bất Khuất, tàu Vô Úy, tàu Mont-Blanc. Sau cùng là tàu Dons; những người đã lục lọi thần học của tôn giáo hòa bình để tìm những tên hay đặt cho các tàu chiến của họ; đến mức không ngần ngại gọi một chiếc tàu ba boong[26] của mình là Tam Vị Chí Thánh. Nhưng tại mũi Trafalgar, dù Tam Vị Chí Thánh có nổi rền như sấm núi Sinai thì những hồi sấm của nó cũng bị loạt súng thần công của tàu Chiến Thắng làm cho im bặt.

          Và ngay cả khi không bị pháo địch thổi tung thành mảnh vụn, bao nhiêu con tàu Đáng Gờm và Bất Bại đã chịu thua những con sóng, và như những kẻ khoác lác xẹp xìu trước giông bão, với những vẻ yêng hùng hướng mạn phải 45 độ.

          Tên các tàu Mỹ thì hay hơn nhiều (không tính các tàu Bò Cạp, Ong Bầu, và Vò Vẽ), như Ohio, Virginia, Carolina, Vermont. Và nếu những tàu Yankees này mà đánh trận ngoài đại dương - lạy Trời xin đừng xảy ra! - thì xét riêng về mặt thi ca, quả là vẻ vang nếu cho cả hạm đội liên bang xếp thành hàng, và tuôn một loạt đạn pháo từ Florida đến Maine. Phải, phải, thật là vẻ vang! Nhưng trong lượt đại bác gáy lên kiêu hãnh ấy, vong hồn William Penn yêu hòa bình hẳn sẽ bàng hoàng biết bao khi thấy tên mình bị gán cho kẻ sát nhân vĩ đại nhất: chiến hạm Pennsylvania. Thực vậy, pháo tàu Pennsylvania phải là thứ pháo gỗ, loại mà dân thủy thủ tàu chiến gọi là pháo Quaker.[27]

          Nhưng tất cả những điều trên chỉ là một màn chen ngang, chồng chất những đoạn rẽ ngang. Đã đến lúc quay mũi tàu trở lại.

          Bây giờ, khi được về đúng chỗ, tôi quên nhắc, rằng ngay sau khi hạ xuống từ giàn dây neo buồm và trong khi Samoa còn đang thuật lại các cuộc phiêu lưu của chàng, thì phu nhân Annatoo đã lẻn xuống khoang mũi để kiểm tra lại đồ đạc. Và khi thấy chúng bị lục tung lên cả, mụ trở lại boong tàu với vẻ mặt cực kỳ kích động, liếc nhìn giận dữ về phía Jarl và tôi, trút cả một dòng mắng nhiếc vào cả hai lỗ nhĩ Samoa.

          Sự xem thường sự hiện diện của tôi khiến tôi khá ngạc nhiên lúc đầu; nhưng có lẽ phụ nữ ít bị ấn tượng bởi vẻ đạo mạo tự phụ như đàn ông.

          Mà, như cách nói của lính trận: không gì hiệu quả bằng nhảy lên tàu địch giữa làn khói. Thế nên, ngay khi thấy dấu hiệu đầu tiên của bản tính hung hăng ở Annatoo, tôi liền nhân dịp này - xin nàng bỏ qua cho - cho nàng hiểu rằng chẳng có thứ gì, ngay cả con tàu này, là của nàng, và rằng mọi thứ đều thuộc về các chủ tàu ở Lahina. Tôi còn thêm rằng dù thế nào đi nữa, mấy trò ăn cắp vặt của nàng phải thôi đi. Với phụ nữ nói thế là rót lời thô lỗ vào tai; nhưng biết tránh làm sao? Đấy là một người phụ nữ ngu muội, người mà, theo Samoa, cứ luôn bị bắt tại trận đang cố rút những con vít nối các tấm ván lại với nhau. Vậy xin cho tôi biết: có phải nàng ta còn tệ hơn cả Đá Nam Châm, không? cái thứ đá chỉ cần tàu lướt qua cũng khiến từng mảnh ghép vỡ tan, con tàu rã rời ngay giữa biển.

          Suốt cảnh ấy, Samoa nói chẳng bao nhiêu. Biết đâu chàng thầm đắc ý rằng quyền lực hôn nhân của chàng đã được củng cố nhờ tôi và ông Viking, những người có các quan điểm về vị trí phù hợp của người vợ trên biển quá tương hợp với quan điểm của chàng; dẫu đưa vào thực tiễn còn khó khăn, những suy nghĩ thuần lý thuyết của chàng giờ đã được công nhận.

          Ta trở lại với Annatoo lần nữa, bấy giờ nhìn gì cũng ra ngoại trừ nhã nhặn, tôi nhận thấy, rằng hết thảy những la hét của nàng sẽ vô ích và rằng nếu có xảy ra chuyện tồi tệ nhất thì thân tàu Parki luôn có đủ chỗ cho nàng.

          Cuối cùng nàng bùng lên một cơn uất hận, ngồi xuống trên tời và trừng mắt nhìn, hai tay chống nạnh và làm mình làm mẩy, cùng lúc thỉnh thoảng kêu một bài buồn thảm. Nghe như tiếng gọi hồn hai tên Cholo sống dậy và giải quyết chúng tôi.

 

[26] Nguyên văn three-deckers những tàu chiến có súng ở cả ba boong.

[27] Trên tàu chiến, Quaker thường là những họng súng giả được làm bằng gỗ.

Thêm vào giỏ hàng thành công