CHƯƠNG XXVII: TÀU PARKI ĐẾN HỒI KẾT THÚC RA SAO
Vẫn những ngày, những ngày, những ngày chóng qua; và lúc thì lái theo hướng này, lúc thì hướng kia, để tránh những bờ biển thâm hiểm xanh mơn mởn thường xuất hiện trong tầm mắt, con tàu Parki đi tới đi lui ngoài khơi, cho đến khi cuối cùng, dường như chẳng còn thể phân biệt nổi con tàu ấy đang trôi nổi trong thế giới nước nào nữa. Biết quá rõ các rủi ro, Samoa nản chí. Nhưng phúc thay kẻ thiếu hiểu biết. Vì vào cái ngày chàng nản chí, ả vợ già sôi nổi bảo rằng chàng hãy can đảm lên, vui lên và kiên trường lái tàu đi về hướng mặt trời lặn - phía hẳn là hòn đảo quê hương thân thương của nàng, nơi mọi lo toan sẽ không còn nữa. Vậy là xoay các xà buồm vuông góc, cứ thế họ lướt đi, xa dốc xuống khối cầu nước.
Vào buổi chiều cái hôm thoáng thấy họ khi chúng tôi còn ở trên thuyền, họ đã nhìn thấy một cụm đảo thấp, vốn gây cho họ không ít hoảng sợ bởi sự giống nhau của chúng với những đảo từng xảy ra cuộc tàn sát. Sự thật là họ hẳn phải tròn chừng năm trăm lý cách xa vùng biển đáng sợ ấy. Song họ vẫn đổi hướng để tránh nó và, một chốc trước khi trời lặn, bỏ hòn đảo phía sau để trở về đường cũ. Nhưng ngay sau đó họ nhận thấy chú dê biển[25] nhỏ nhắn của chúng tôi đang rẽ những sóng cuộn từ đằng xa.
Họ nhầm nó với chiếc xuồng từng đuổi theo mình. Điều này đã khôi phục và gia tăng cái chuông báo nguy bên trong của họ.
Và khi cuối cùng nhận ra rằng vật thể lạ ấy chỉ là một con thuyền, nỗi sợ của họ, thay vì dịu đi, chỉ càng tăng. Bởi những mê tín điên rồ khiến họ kết luận rằng một con thuyền của người da trắng tiến đến quá thình lình, ở vùng biển rộng, lại còn vào ban đêm như thế thì chẳng là gì ngoài một bóng ma. Vả lại, thấy hai chúng tôi trên chiếc Dê Biển, họ tưởng chúng tôi là vong hồn của bọn người Cholo. Một suy tưởng có hiệu lực làm tiêu tan lòng can đảm của Samoa, tương tự như của ông Viking, chỉ xử lý được những đối tượng có hình thù rõ ràng. Thấy chúng tôi nhất định đáp tàu, sau khi vội thu gom các động sản nhằm mang lên trên cao để cất giữ cho an toàn, họ giấu bất kỳ thứ gì có thể và cùng nhau leo lên đài buồm mũi - người đàn ông với cây súng hỏa mai, người phụ nữ với túi hạt. Việc cố gắng giữ những thứ quý báu này khỏi bị ma quỷ chiếm đoạt không phải vì họ thật sự lo sợ sẽ bị trộm mất, mà đơn giản chỉ là phản ứng trong cơn hoảng loạn trống rỗng của họ. Điều đó chẳng thể coi là lời trách cứ gì đối với tinh thần gan lì của Belisarius; bởi ngay cả những chiến binh Feegee dũng mãnh nhất, từng giết hàng trăm mạng, cũng không dám đi một mình mười bước trong bóng tối, vì sợ ma.
Họ dự định sẽ ở trên đài buồm đến khi sáng trời rồi đến ấy, mong các vị khách quý của họ sẽ rút đi cho - những vị y như rằng cuối cùng cũng đã phóng lên boong, xác minh nỗi sợ ghê gớm nhất của họ.
Họ quan sát chúng tôi rất lâu và kỹ. Nhưng nói cũng lạ, trong chính cái cảnh ngặt nghèo ấy, cùng nhau đậu trên đài buồm thoáng gió, những khác biệt trong gia đình của họ một lần nữa lại bộc phát - hẳn do họ buộc phải tiếp xúc quá gần với nhau như thế.
Dù nguyên nhân là gì, Samoa nhân lúc chúng tôi đi xuống khoang tàu, liền tuyệt vọng bỏ chạy khỏi vợ; và dù chỉ còn một cánh tay, chàng vẫn lanh lẹ như thủy thủ, đu mình theo các sợi dây buồm dọc mũi và đuôi tàu để leo sang cột chính, khẩu súng vẫn đeo sau lưng. Và thế là, dù chỉ cách nhau vài thước, hai người lại bị chia cắt như thể mỗi người ở một cực của trái đất.
Trong lúc đêm trường, cả hai người bọn họ còn đang rối trí về mấy con yêu tinh kỳ dị trên boong. Cái thứ bóng ma tò mò, đa sự, trước đây chưa từng thấy. Quá dạn dĩ và có phương pháp, khéo léo dừng đà tiến của tàu để lục lọi cho dễ hơn - chính cái kế hoạch mà bản thân họ đã làm theo. Nhưng điều khiến họ ngạc nhiên nhất là việc chúng tôi đánh ra lửa, một việc mà chẳng có con ma đích thực nào làm được. Kế đến là chuyện chúng tôi ăn và uống trên boong lái lẫn việc bài binh bố trận kiểu thành Viên bị bao vây và nhiều việc khác cũng lạ lùng tương đương, thiếu điều đã khiến Samoa tưởng rằng chúng tôi chẳng là vong hồn gì sất mà là một cặp người đến từ cung trăng.
Đã vậy họ còn thoáng thấy những món khoác chẽn và quần dài mà chúng tôi mặc, từa tựa những món đồ thuyền trưởng tàu Parki đã tặng cho hai tên Cholo và những tên côn đồ đã bị giết. Điều này, cùng với sự xuất hiện của chiếc thuyền săn cá voi, hợp với nhau để đuổi đi cái suy tưởng từ cung trăng xuống của chúng tôi. Nhưng những nhận xét này nối lại ấn tượng mê tín ban đầu của họ về chuyện chúng tôi là vong hồn của hai tên lai sát nhân.
Tuy vậy, về sau, khi đêm đã khuya, chúng tôi nằm nghỉ ngay dưới chỗ Samoa đang nấp, vừa gặm bánh quy vừa chuyện trò, chàng vẫn chăm chú quan sát chúng tôi và suýt nữa đã nổ súng bắn thử một phát để kiểm tra xem chúng tôi có thân xác thật hay không. Nhưng may mắn là chàng lại quyết hoãn lại tới khi sáng trời; nếu lúc đó chúng tôi vẫn chưa bốc hơi mất thì hãy ra tay cũng chưa muộn.
Về phần phu nhân Annatoo, gần như ngay từ lúc chúng tôi cập tàu cướp biển, có điều gì ở cung cách của chúng tôi đã làm dấy lên trong nàng một mối lo ngầm về tính chân thật trong cơ cấu khí quyển của chúng tôi. Khi Samoa bỏ chạy khỏi chỗ nàng, và nàng bị bỏ mặc một mình với những suy tưởng của mình, sự hoài nghi ấy chỉ càng lúc càng dày. Từ đâu chúng tôi tới nàng không biết, chỉ thấy chúng tôi như quyết tâm cướp đi những món mà nàng xoáy được. Than ôi! nàng nghĩ, nào những cúc, những đinh, vải tappa, đồng đô la, những hạt cườm, những hộp của ta!
Bực tức đến tuyệt vọng vì linh tính ảm đạm ấy, sau cùng nàng động dây đến chỗ Samoa; học được cách hướng chú ý của chàng vào cái tội tày trời có khả năng đang diễn ra trong cabin, bước đầu tiên của cuộc xâm lược khu boong tàu bên kia của nàng. Giả sử nàng lên giọng thì chắc chắn đã dấy lên động cơ bắn hạ chúng tôi ngay khi chúng tôi vừa bước ra khỏi cabin. Nhưng thất bại trong việc đánh động làm cho Samoa hiểu được ý mình, ác tâm của nàng tỏ ra vô ích.
Tuy vậy, khi nỗi sợ hãi lớn nhất của nàng trở thành hiện thực - khi chúng tôi thật sự bước xuống khoang mũi tàu - thì nàng liền lắc dây mạnh đến mức Samoa phải bám chặt vào dây buồm vì sợ bị văng khỏi giàn. Và chính sự lắc lư dữ dội ấy đã gây nên tiếng cọt kẹt lớn ở nơi các xà buồm, mà chúng tôi nghe được quá thường xuyên khi ở bên dưới gian nhà của Annatoo.
Và đài cột buồm mũi thì ngay trên lỗ thông boong mũi, quý phu nhân có thể đã quan sát chúng tôi ngay từ bên trên; từ đó các hoạt động của chúng tôi đã tỏ rõ mồn một nhờ thứ ánh sáng mà chúng tôi mang theo. Khi chúng tôi bật nắp chiếc két sắt của nàng, cơn phẫn nộ của nàng hầu như đã thống trị toàn bộ nỗi sợ. Nàng liền tháo một chiếc ròng rọc trên cao và thả nó xuống thẳng khoang, với ý đồ từ tâm là đập nát quả đầu dừa của Jarl - lúc đó lộ rõ hơn đầu tôi dưới con mắt một kẻ quan sát từ trên không. Nhưng may thay, món đồ sứ của chúng tôi không bị sứt mẻ gì.
Cuối cùng trời cũng sáng, sau đó Jarl khám phá ra kẻ chiếm đóng đài cột buồm chính - sự kiện đã được thuật lại đầy đủ với những gì xảy ra về sau.
Trên đây, về cơ bản, là các hồi thứ nhất, nhì, ba, tư của tấn kịch tàu Parki. Hồi thứ năm và hồi cuối, gồm dăm ba cảnh, giờ xin được tiếp .
[25] Chiếc thuyền Dê Biển
