CHƯƠNG XXVI: CHỨA MỘT ĐỒNG BẠC TRIẾT LÝ
Nhiều ngày vẫn trôi qua và con tàu Parki hãy còn lênh đênh. Mấy con cá chuồn nhỏ bé - đã quen với thân tàu quen thuộc - hay la cà; và như những chú chim nhạn làm tổ nơi những cây già yên tĩnh, chúng đẻ trứng trong những cụm hà lớn màu xanh mọc bám đầy hai bên mạn tàu.
Biển càng lặng, hà càng nhung nhúc. Ở vùng Thái Bình Dương nhiệt đới, chỉ một vài tuần cũng đủ bọc thân tàu của bạn trong áo giáp vỏ sò. Bạt ngàn các cụm bám chặt vào mép mũi tàu, và nếu không cạo hà thì sẽ cản trở rất nhiều khả năng của tàu. Thi thoảng công việc dọn hà ấy là một trong các việc của Annatoo. Ta biết rằng, như hầu hết các bà la sát, quý phu nhân đôi lúc cũng ngăn nắp gọi là, tuy thất thường, yêu thích sạch sẽ theo lối cóc nhảy. Mấy con hà ấy lắm phen gây phiền toái cho nàng; và với một chiếc cọc dài, nàng sẽ xắn tay vào việc, chà chúng đi. Để nguôi ngoai những giờ chán chường, nếu không có việc gì hay hơn; và rồi sau đó nàng sẽ trở lại với những hạt cườm và đồ nữ trang của mình, quay lại kể lể, rì rầm những mộ đạo của nàng, và để ý xem chừng liệu Samoa có xoáy đồ ở kho trữ của nàng hay chăng.
Bấy giờ, việc thoát khỏi bãi cạn đã một lần nữa hàn gắn những khác biệt giữa người vợ hiền và chồng nàng. Mà cũng thật lạ - sống với nhau, chỉ có hai người trên một con thuyền cô quạnh giữa biển khơi như thế, sao lại còn có thể gây gổ? Đã đường ai nấy đi mà vẫn ở chung một mái nhà thì chỉ càng làm sự tình thêm rối rắm. Thế là Belisarius và Antonina lại về với nhau. Nhưng giờ, đã khôn ra do từng trải, họ chẳng yêu, cũng chẳng ghét nhau quá sâu sắc, nhưng chấp nhận bản chất của mọi việc; họ nhận ra rằng mình đã gắn với nhau, chẳng còn hy vọng gì chia lìa, và cùng cố gắng biến cuộc hôn phối này thành một sự tương hợp. Annatoo đi đến kết luận rằng không thể hoàn toàn biến Samoa thành kẻ nô lệ; còn Samoa thì cho rằng tốt nhất nên nhắm mắt làm ngơ trước những thói xấu của Annatoo, và để nàng xoáy đồ tùy ý.
Nhưng như trong nhiều trường hợp, toàn bộ triết lý về hôn nhân này không là bằng chứng chống lại liên hệ vĩnh viễn của các bên liên quan; và tốt hơn là làm sống lại những ngày xưa lúc còn tán tỉnh, khi miệng người đàn ông là những tảng ong mật: và để thêm phần ngọt ngào, phụ nữ là những con ong lưu giữ hương vị ấy; khi những say mê khôn dò le lói sâu bên dưới ánh mắt yêu mến của người cưng và hơn hết thảy, khi những cuộc ghé thăm được xen kẽ bởi nỗi thiếu vắng: theo cách ấy, như ông chủ công tước tôn quý cùng công nương của ngài, Samoa và Annatoo, chồng và vợ, sống chung dưới cùng một mái nhà, tuy vẫn giữ doanh trại tách biệt của mình. Marlborough ghé thăm Sarah; và Sarah, Marlborough, bất cứ khi nào tâm trạng gợi ra.
