CHƯƠNG XXV: HIỂM NGUY LÀM SỨ GIẢ HÒA BÌNH
Vài ngày trôi qua: con tàu brigantine lênh đênh đây đó, không gì ngoài biển cả trước mắt, một lần nữa sự tĩnh mịch của nó rung lên cái đồng hồ báo nguy bên trong Annatoo. Đình chiến đã kết thúc. Đa phần là do người phụ nữ ngang ngược quá mức, chiếm riêng cho mình nhiều vật dụng của Samoa mà trước đó đã chê bôi chẳng thèm. Đã vậy, cứ mãi rình mò, nàng không ngừng đi lên đi xuống với một thứ năng lượng không cạn kiệt, khám phá mọi xó xỉnh, đem cất những chiến lợi phẩm và chăm chỉ giấu giếm chúng. Vì ý niệm về những thích ứng tính nữ chẳng có là bao, nàng ăn cắp bất kỳ thứ gì tiện tay: những cái móc sắt, đô la, chốt, rìu, cả mấy cuộn thừng bện lẫn những thiếp đồng cũng chẳng tha. Toàn bộ điều này, Samor tội nghiệp hẳn vẫn có thể cắn răng chịu đựng với toàn bộ sự kiên nhẫn mình có - còn hơn là khởi sự gây chiến thêm lần nữa - nếu quý phu nhân táo tợn không kết án chàng cái tội biển thủ từ các kho riêng của nàng, dù chàng vô tội chẳng khác cái xà mũi tàu[24].
Cuộc luận tội đầy tính lăng nhục này đã thắng thế triết lý của anh dân đảo. Chàng căm ghét nó sâu sắc. Và kết quả là, khi thấy mọi hà hiếp đều vô dụng, Annatoo bỗng nhiên chuyển hướng, tuyên bố rằng từ nay về sau, Samoa được phép ở một mình; nàng chẳng mắc mớ gì đến chàng nữa. Trừ những khi bất đắc dĩ phải xoay xở con tàu brigantine, nàng thậm chí còn không thèm nói chuyện với chàng: không đời nào, đồ quái vật! Thế rồi nàng mạnh miệng đòi lấy boong mũi - chỗ tử tế nhất trên con tàu hai cột buồm này - làm căn hộ biệt lập cho mình. Còn về phần Belisarius bất hạnh, chàng có thể làm mọi điều mình thích dưới cái hang cabin bé tí tối mù ấy.
Về chuyện chia chiến lợi phẩm, bà la sát đang thắng lợi rực rỡ; từng kiện một, cùng vô số thứ lặt vặt linh tinh, lần lượt được chuyển về khoang. Hơn nữa, nàng nắm giữ một kho thực phẩm ra trò, để trong mọi khía cạnh có thể, được sống độc lập khỏi người chồng của nàng.
Annatoo vô duyên! Samoa vô phúc! Thế là đường ai nấy đi; người phụ nữ tiến hành cuộc chăm sóc tách biệt và Belisarius trở về với đời trai hiu quạnh. Chàng ngủ trong buồng riêng của thuyền trưởng, nơi mọi thứ đều lạnh lẽo và côi cút; người phụ nữ của chàng thì rút về khuê phòng boong mũi, giải khuây thời giờ bằng lần hạt kinh lạy cha và rải lẫn xếp những đồ nữ trang và áo quần nhờ hoạnh tài mà có, ví như Madame De Maintenon hiến dâng những ngày và đêm cuối đời cho khiết tịnh và những khúc vải calico.
Nhưng chắc bạn tưởng rằng đây là kết thúc lặng lẽ của những cãi cọ vợ chồng nhà họ? À, không! Những thù nghịch này chẳng có hồi kết, cho tới khi nào người này hoặc người kia chết đi.
Bấy giờ, lưu vong khỏi chiếc giường hôn nhân, Belisarius chịu đựng nỗi gian khổ mà chẳng kêu ca một lời. Và quả thực chàng là một người anh hùng, biết đâu chàng chẳng đang cảm thấy như một người lính được nghỉ phép? Nhưng còn về phần Antonina, nàng hoặc là không thể hòa thuận với Belisarius, hoặc là không thể chịu đựng nổi nếu thiếu chàng. Nàng bày mưu tính kế. Nhưng kế gì đây? Hay là đột nhập vào cabin và xoáy những của nả tạp nhạp trong đó, với niềm hy vọng xảo quyệt rằng một trận bùng phát tạm thời nào đấy sẽ tạo ra hòa giải chung cuộc?
Tiếp đến là một cảnh đấu khẩu đáng buồn, để rồi bị gián đoạn vì biển gầm một trận lớn. Vội trở về boong, họ thấy mình đang cắm đầu lướt về phía một bãi cạn được hình thành từ một cụm đảo thấp, mà nãy giờ khối mây lớn đã che khuất tầm mắt.
Bánh lái lập tức được bẻ ngoặt; các cánh buồm được căng chỉnh lại. Thế nhưng suốt nhiều giờ liền, do gió mạnh, dòng hải lưu chảy xiết, cùng sự bất định và trải rộng của bãi cạn, người ta vẫn không chắc liệu có thoát khỏi tai họa hay không. Nhưng tài đi biển của Samoa kết hợp với tính cần mẫn của Annatoo cuối cùng cũng thắng thế, và con tàu brigantine đã được cứu.
Về mô đất mà họ suýt bị đánh đắm, họ chẳng biết gì về nó; và vì lẽ ấy, họ lập tức lái tàu đi. Vì sau các sự kiện chí tử từng chạm đến con tàu Parki nơi quần đảo Vỏ Trai Ngọc, quả là đáng sợ nếu họ có gặp bất kỳ Dân Đảo nào; ngay từ ban đầu họ đã một mực quyết ôm lấy biển lớn, tránh bất kỳ trình diện nào của đất liền, dựa vào suy nghĩ rằng nay mai sẽ được một cánh buồm lướt ngang nào đó đón đi.
Không nghi ngờ gì nữa, quyết định ấy chính là điều đã cứu họ. Bởi với những người đi biển ở vùng này, không có hiểm họa nào lớn bằng việc tiếp cận các hòn đảo; phần lớn các đảo đều được bao bọc bởi những rạn san hô tiền tiêu, và từ xa bờ đã bị vây quanh bởi muôn vàn hiểm nguy, khiến cho cánh đồng xanh tươi rực rỡ bên trong như một đóa hồng giữa bụi gai - khó lòng mà chạm tới, chẳng khác gì trái tim của một thiếu nữ kiêu kỳ. Nhưng một khi đã có được thì cả ba - nụ hồng đỏ, bờ biển tươi sáng và trái tim êm đềm - đều ngập tràn tình yêu, hoa nở, và mọi vẻ vui sướng. Còn quần đảo Vỏ Trai Ngọc, thôi xin kiếu.
Bên cạnh đó, ở những vùng nước thanh bình này nói chung, con tàu nhỏ nhắn của Samoa, dẫu còn hàng trăm dặm cách xa đất liền, vẫn được điều khiển rất dễ dàng nhờ chàng và Annatoo. Con tàu Parki nhỏ đến nỗi một tay còn có thể chằng được xà buồm chính; việc kéo buồm phụ lên cũng hết sức nhẹ nhàng, nhất là sau lần đầu vụng về cố gắng làm bằng tay, họ rút kinh nghiệm, luôn luôn nối dây kéo buồm vào guồng tời, nhờ đó mà mọi thao tác đều diễn ra một cách trơn tru.
[24] Xà mũi tàu là một cái xà để giăng các buồm tam giác, nhô hẳn ra bên ngoài thân tàu.
