CHƯƠNG XVIII: CÁ MẬP CHÚA VÀ CÁC GIA ĐỒNG CỦA NGÀI
Có một loài cá ở biển mà luôn luôn, cứ như một vị chúa tể cau có, chỉ ra ngoài mỗi khi có đoàn tùy tùng chầu chực. Đó chính là Cá Mập Mũi Nhọn. Một con quái vật lờ phờ vụng về, dị dạng như tên gọi của nó và thoạt nhìn, người ta sẽ nghĩ đó là loài cuối cùng trên đời xứng đáng được hầu hạ long trọng như vậy. Đoàn tùy tùng của ngài cá mập gồm các sinh vật nhỏ nhắn khảnh ăn mà các thủy thủ gọi là Cá Thuyền. Nhưng về đêm, bầu đoàn này thường tăng lên nhờ góp mặt của dăm con cá dạ quang nho nhỏ, bơi đằng trước, vẫy qua vẫy lại những ngọn đuốc của chúng như những đứa trẻ vác đèn soi đường quái vật đi. Tiếc thay chẳng có chú cá đuối nào đi sau, như hậu vệ, đưa đoàn rước đuôi cho ngài.
Mối liên hệ đang có giữa Cá Thuyền được nói ở trên và vị chúa tể khổng lồ lóng ngóng của chúng dường như là một trong những điều khó hiểu nhất trong tự nhiên. Dù sao đi nữa, tôi cũng ở trong cái thế khó mà lãnh hội được. Chuyện một con quái vật dữ tợn như thế lại chịu năm sáu cậu dài vỏn vẹn mười bốn inch nô giỡn quanh tấm thân dễ sợ một cách hoàn toàn tự do, tự thân điều đó đã là chuyện lạ. Nhưng càng lạ hơn nữa khi xét đến việc, theo một sự hiểu ngầm lẫn nhau, Cá Thuyền tựa như đóng vai trò làm trinh sát cho con cá mập, đánh động nguy hiểm, báo cho biết con mồi đang ở gần, trường hợp con cá mập bị giết thì bày tỏ đau đớn thông qua những khích động khó thể giải thích theo cách nào khác: toàn bộ sự việc trở nên một bí ẩn khôn dò. Quả thực, điều kỳ diệu đầy khắp chung quanh. Người ta chẳng cần kẻ chết sống lại mới đủ sức thuyết phục. Ngay cả ông Viking của tôi đây cũng đầy tràn diệu kỳ như những con Cá Thuyền, tựa như ông đầy tràn Thần Khí vào ngày Lễ Hạ Trần.
Nhưng có lẽ một sự việc nhỏ xảy ra vào khoảng thời gian này sẽ minh hoạ rõ nhất cho tình thế trên.
Chúng tôi đang lênh đênh trên biển, độ ba dặm biển một giờ, thì đồng bạn của tôi, đang lơ mơ ngủ trên mép mạn, thình lình đứng dậy và chỉ vào một con Cá Mập Mũi Nhọn, cách một khoảng chưa tới chiều dài một chiếc thuyền và độ nửa sải bên dưới mặt nước. Một cây xiên đã được liền tay chộp lấy; và trung thành với tiếng gọi của mình, Jarl đã sắp sửa găm nó vào con cá, trong khi, thích thú vì thấy những trinh sát nhỏ rực rỡ của nó, tôi van ông thôi đừng.
Có một chú cá ở ngay bên dưới con cá mập, đang rỉa lấy phần vây bụng; một chú khác ở bên trên, lởn vởn quanh phần lưng; mỗi chú ở mỗi bên sườn; và chú thứ năm đang nhảy cỡn giở trò chơi khăm ở mũi, ra vẻ có điều để nói về chuyện thiên nhiên tuyệt mật. Chúng có màu xanh thép rực rỡ, xen kẽ những sọc đen nhánh; cùng những bụng trắng bạc lấp lánh. Bám chặt lấy phần lưng của con cá mập là bốn hoặc năm chú Cá Ép hoặc cá giác mút; những động vật ký sinh trông như rắn, không thể gỡ chúng khỏi bất kỳ thứ gì chúng bám chặt vào mà không giết hại chúng. Loài Cá Ép chẳng có sức bơi là bao, thế nên vận động duy nhất của nó là ở trên lưng của những con cá lớn hơn. Y như đỉa, nó dính chặt hơn thứ anh em giả hình trong lúc thịnh vượng, dính chặt hơn kẻ ăn mày với người làm ơn, dính chặt hơn Webster với Hiến Pháp. Nó ăn nhờ ở đậu vào thứ nó bám vào; các xúc tua của nó có đường thông trực tiếp với thực quản.
Con cá mập lờ đờ bơi, chẳng tạo một vết gợn, nhưng chốc chốc lại lúc lắc mớ tóc Medusa, sống đời thê thảm những oằn oại và xoắn cuộn. Thi thoảng, những chú Cá Thuyền nhanh nhẹn phóng khỏi cạnh sườn nó — đằng này đằng kia — thường là hướng về phía thuyền chúng tôi, nhưng trước khi bắt đầu một khởi đầu mới lại quay về với chúa thượng của chúng để báo cáo tình hình.
Một ý nghĩ chợt đến với tôi. Tôi buộc một mẩu thịt bò muối — gần như đã vô dụng — vào đầu dây thừng, rồi thả cho nó kéo lê trong nước. Tức thì chú cá trinh thám đầu tiên đã bơi đến, do dự ngập ngừng nhưng sau cùng cũng tiến lên, nhanh nhẹn đánh hơi ở đằng dây câu và rỉa nhí một mẩu nhỏ, rút về chỗ con cá mập. Chỉ một khoảnh khắc sau, hoàng đế Thiếp Mộc Nhi nặng nề quay lại, chỉa cái mũi đen như súng thần công của ngài thẳng vào cạnh thuyền. Trong khi đó, những chú Cá Thuyền nhỏ nhắn chỗ này chỗ kia lao tới, gây nên một cảnh nhốn nháo chẳng khác nào những kẻ đầu óc hẹp hòi khi bấn loạn vì lo âu.
Ngay sau đó, hoàng đế Thiếp Mộc Nhi bơi càng lúc càng gần, sau một hồi lười nhác đưa mắt nhìn Dê Biển, như lợn rừng rình một chú dê con. Thình lình vội vàng tiến tới, dưới lớp bọt nó trốn thoát cùng miếng mồi câu. Nhưng chốc sau, cây xiên được nâng lên đã găm mạnh vào sọ nó; và trong lúc quẫy đuôi mạnh mẽ như đánh nhịp cho khúc cầu hồn của chính mình, nó chậm chạp chìm xuống, qua vũng máu của mình, khuất dạng. Xuôi xuống cùng nó là những chú Cá Thuyền khiếp hãi; nhưng chẳng bao lâu sau, ba chú trong bọn đã theo sát chiếc thuyền, lướt dọc theo một nhịp đồng đều; mỗi con mỗi bên, và một con đằng trước; như lúc chúng đã từng theo hầu chúa tể. Chắc hẳn còn một con ở bên dưới sống thuyền của chúng tôi.
“Một điềm may,” Jarl nói; “chẳng có xui xẻo nào sẽ xảy đến với chúng ta chừng nào chúng còn ở đây.”
Nhưng dù cho đó có là gì thì chúng cũng đã theo cùng chúng tôi trong nhiều ngày sau đó, đến khi một sự kiện xảy ra buộc chúng phải rút đi.
