favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XVII: KHẤP KHỞI, HỌ TIẾN VỀ MIỀN ĐẤT LẠ

          Lúc bấy giờ đã có mười bốn khấc trên cán chèo của Ông Giời: Đã quá nhiều ngày từ khi chúng tôi đẩy thuyền khỏi bao lơn mũi của tàu Arcturion. Nhưng tới nay, không một nhánh cây trôi, không một con nhàn trắng, không một con nhàn xám hay chim nhiệt đới, để cho thấy chúng tôi đang ở gần đất liền. Trong đợt biển lặng lâu ngày ấy, những dòng hải lưu đã đưa chúng tôi tới đâu?

          Chính xác ở đâu, chúng tôi chẳng hay; nhưng theo tính toán của mình, ước lượng phóng chừng theo dặm biển mỗi giờ, chúng tôi chắc phải đi thuyền về hướng tây hơn một trăm năm chục lý một chút, đa phần chỉ bắt gặp những cơn gió nhẹ, và những đợt biển lặng gián đoạn thường xảy ra, ngoài đợt biển lặng kéo dài đã nói. Nhưng mặc cho những đợt biển lặng và hải lưu trước đây, đất liền ắt phải ở hướng tây. Mặt trời, la bàn, lòng dũng cảm và những làn gió ổn định, đưa hướng mũi thuyền chúng tôi về đấy. Can đảm quá! Ông Viking của tôi ơi, không được đuối đấy nhé!

          Vào lúc ấy, lòng chúng tôi thấy nhẹ nhõm hơn khi phát hiện thấy nước của chúng tôi có vị ngon hơn. Dường như lại diễn ra một kiểu lên men, hoặc sự hoạt động, giống như hiện tượng đôi khi xảy ra với nước trữ trên tàu ngay sau khi được tiếp tế. Thường thì trong một khoảng thời gian, nước có mùi vị khó chịu, nhưng rồi nó lại trở nên khá trong lành.

          Nhưng vì nước của chúng tôi đã được ngon hơn, chúng tôi đâm ra càng lúc càng hà tiện với thứ vô giá ấy.

          Và ở đây cũng nên nhắc đến một chi tiết nhỏ khác, tuy không lấy gì làm ủy mị. Là một thủy thủ lành nghề, ông Viking của tôi là một người tiêu thụ quá mức thứ cần sa Ấn Độ. Từ thuyền Arcturion, ông đã mang theo bên mình nửa két nhỏ, được lèn chặt bên dưới một lớp dày thuốc lá Negrohead, mang dấu hóa thạch như địa tầng sơ cấp của các nhà địa chất học. Đó là lớp cuối cùng trong nguồn cung phong phú dành cho cuộc hải trình săn cá voi dài mà ông đã cho lên tàu từ hơn ba năm trước. Giữa biển lặng, và trong vài ngày sau đó, têm thuốc lệ thường của Jarl tội nghiệp đã không còn là người bạn dễ chịu nữa. Ta có lộng ngữ: he eschewed his chew.[19] Tôi hỏi ông lý do gì. Ông đáp rằng nó làm se miệng ông, trên hết là gây khát, và chẳng biết sao đã thành ra chẳng còn ngon. Tôi lấy làm tiếc; vì sự vắng mặt của món thuốc luôn hiện diện trước đây đã làm sút kém cái đầy đặn nhỏ nhoi từng có trên má ông; tuy vậy, thú thật tôi không còn dám bảo ông chuyển khối thuốc khổng lồ ấy qua mạn phải hay mạn trái để giữ thăng bằng cho con thuyền nữa.

          Đợt biển lặng ấy đã qua, một lần nữa ông thợ may biển cả của tôi lại được chập nếp cây kim đường chỉ hoặc hóa thành nữ thợ giặt, đem phơi áo quần của chúng tôi cho khô trên những mái chèo xếp chéo ở cọc chèo. Những thứ ấy là những cờ đuôi nheo tả tơi, gió thổi phía đuôi thuyền, giúp chúng tôi vui vẻ lên đường; vui tươi như hai kẻ khốn cùng cùng mấy miếng giẻ rách bay trong gió, sung sướng dong buồm qua đời, lòng hân hoan dù nghèo xác nghèo xơ!

[19] Đã hết nhóp nhép.

Thêm vào giỏ hàng thành công