favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XV: MỘT MŨI MAY CHÓNG HƠN CHÍN MŨI VÁ CHẦY

          Như hầu hết những người nghiêm nghị ít nói, ông Viking của tôi là một hình mẫu chuyên cần. Cái thời còn ở trên những chiếc thuyền sau khi đuổi theo cá voi, tôi từng thấy ông mang theo một cuộn dây cọ bện để đan thành mũ Và khi con thuyền bất động độ nửa tiếng, chờ cho cuộc săn đuổi nổi lên, các ngón tay ông miệt mài làm việc, như một phụ nữ luống tuổi đan lát. Cũng như một bà vợ già kinh nghiệm, các ngón tay ông đã trở nên quá thành thạo và tỉ mỉ, đến nỗi đôi mắt ông cũng mặc cho chúng yên, ngỡ như chuyện giám sát thị giác là chuyện thừa thãi. Và trong cuộc hành trình của chúng tôi, khi không có gì vướng bận, ông cũng khá bận rộn với các ngón tay của mình như ngày nào: gỡ mối chiếc tất cũ Mũi Sừng, lấy đó mà dùng làm chỉ để mạng lại áo khoác chẽn len; với những miếng vá lớn từ vạt chiếc áo gài chéo xấu số, đệm lại cái bàn tọa của chiếc “quần bông”: nói gọn là phủ vơ-nia những món đồ đã hỏng thành những phục trang thuộc hàng tuyển chọn.

          Với sự lo xa đích thực của một thủy thủ già, ông mang bên mình gần như nguyên cả rương đồ. Cái “Túi Kim Chỉ”, gồm những dụng cụ khâu vá, được cẩn thận cất vào góc dưới các bó đồ của ông, vốn đã nhiều như một bà gái già đi du hành. Thực tình, một thủy thủ có thâm niên rất giống một bà gái già, song, nói cho đúng, chẳng hề xứng với cái danh từ chung hay bị nhầm ấy. Thà là một bà gái già, một người phụ nữ kiêm luôn vai người chồng, còn hơn làm vợ của một người chồng ngu; và vua Solomon đã nhiều lần ám chỉ rằng hết thảy đàn ông đều ngu; và ai biết mình ngu mới là kẻ khôn ngoan.

          Trong vai trò nữ thợ may, vị trí ưa thích của Jarl chính là cái bục tam giác nhỏ ở đằng mũi, phần ráo nhất và cao nhất ở trên thuyền, hợp với ý ông nhất. Ở đấy hằng giờ hằng giờ liền, ông thợ may già thật thà cứ ngồi mà mạng với khâu liên tục, chẳng màng biển cả rộng lớn chung quanh, trong khi luôn luôn, cái mũ Guayaquil luộm thuộm của ông cứ nhấp lên nhô xuống  đường chân trời trước mặt chúng tôi.

          Đấy là việc lặt vặt nghiêm túc nhất với ông. Lặng lẽ ông gật đầu như pho tượng tĩnh trong vở opera Don Juan. Thực vậy ông chẳng bao giờ nói, trừ phi đưa ra phát ngôn chắc nịch về sự khôn ngoan của việc giữ gìn cái áo cái quần của mình cho tử tế. Nhưng ở điểm này ông Viking của tôi thi thoảng mới nổi cơn sấm truyền. Và biết bao nhiêu giờ qua chúng tôi trôi dọc trên biển, bản thân tôi thì nghiền ngẫm sâu xa ở đằng đuôi thuyền, tay đặt trên lái; đang khi chân bắt chữ ngũ đằng bên kia thuyền, Jarl lại đắp từng vá trên vá, và lâu lâu thì từng huấn thị trên huấn thị; đây dăm câu ngạn ngữ, kia vô vàn mũi khâu.

Thêm vào giỏ hàng thành công