favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

CHƯƠNG XII: THÊM CHUYỆN TRÊN THUYỀN KHÔNG MUI

          Vào sáng ngày thứ ba, khi trời hừng đông, tôi ngồi tại cây chèo lớn, một hai tiếng trước khi thay phiên Jarl, lúc này đang ngủ khò. Chẳng biết thế nào, bất thình lình một cảm giác nguy nan quá mãnh liệt đến với tôi, rằng thật khó mà làm trầm trọng thêm nỗi cô đơn trọn vẹn nhất.

          Ở trên boong tàu, cảm giác đơn thuần khi được nâng lên trên nước và tầm với của tiền đồ mà bạn chỉ huy mang cho bạn một mức độ tự tin khiến bạn hả hê vì sự an toàn tưởng tượng của mình. Nhưng khi ở trên một con thuyền không mui, bị hạ xuống mặt biển phẳng, cảm giác đó gần như là bị bỏ mặc hoàn toàn. Trừ khi các con sóng, trong những trò nhảy nhót nô giỡn của chúng, hất bạn lẫn cái mẩu gỗ của bạn lên các đỉnh sóng trịch thượng, mặt cầu thị giác của bạn chỉ hơi lớn hơn một chút so với khi ở đáy giếng. Tầm nhìn xa nhất của bạn, dù theo bất kỳ hướng nào, cũng chỉ là một mặt biển cao và lừ đừ cuộn sóng, khi bạn sa xuống những khoảng không mù sương, tăm tối, giữa những ngọn sóng lừng dài và đều. Thế rồi, ngay lúc ấy, như là đang ngước nhìn quanh trảng cỏ nhập nhoạng, vô tận, nơi hai khuôn rạng, mỗi rạng ở mỗi bên, tựa như đang vật lộn qua những đầu núi chất lỏng nửa trong suốt.

          Nhưng, nán lại không lâu trong những thung lũng yên ắng ấy, từ vách sóng đến vách sóng, con thuyền đơn độc của chúng tôi nhảy bật lên, một chú dê biển giữa dãy Alps!

          Đường chân trời dập dờn làm sao - như một con mãng xà khổng lồ cùng cả vạn khúc cuộn quấn quanh địa cầu này song lại rất gần, theo cách hiển nhiên, đến độ như thể bàn tay người ta có thể chạm đến nó.

          Quả là cô đơn; khi mặt trời mọc và tung vó lên tận thiên đường, chúng tôi chào mặt trời như một khách bộ hành chốn sa mạc Sahara thấy một bóng kỵ binh đằng xa. Ngoại trừ chúng tôi, mặt trời và Dê Biển có vẻ là toàn bộ những gì còn sót lại từ cuộc sống trong vũ trụ này. Chúng tôi khao khát hướng về phía cái đĩa vui tươi ấy, như trên những vùng đất lạ, người lữ khách chào mừng những khuôn mặt thân quen, gương mặt mà nơi quê cũ từng chẳng hề để tâm. Và chẳng phải mặt trời là bạn của người du hành sao? Chẳng phải cả hai chúng tôi đang đi về phía tây sao? Nhưng nó nhanh chóng đuổi kịp và vượt chúng tôi hằng ngày biết cỡ nào, vội vã đưa hành trình của nó đến hồi kết.

          Khi một tuần đã trôi qua, thuyền đi ổn định, ngày và đêm, và chẳng có gì trước mắt ngoài vẫn y cái biển ấy, thì có gì lạ đâu khi những suy nghĩ không yên lòng cuối cùng cũng bước vào tâm can chúng tôi? Nếu vô tình chúng tôi đi qua điểm đến mà, theo tính toán là nơi các đảo của chúng tôi trải dài, thì chúng tôi đang ở vùng biển vô bờ nào? Lắm phen, những điềm ấy làm nao núng cái ý nghĩ về vị trí các quần đảo ngoài kia. Mọi thứ trở nên mơ hồ và rối ren; thế nên về hướng tây các đảo Kingsmill và Radack, tôi tưởng ở đấy chẳng có gì ngoài một vùng biển vô tận.

Thêm vào giỏ hàng thành công