CHƯƠNG LXXXVI: VỀ MẤY TÊN NHÃI RANH PLUJII
Khi đã đến bờ biển, chúng tôi lên xuồng.
Ngay khi đoàn chúng tôi được hồi phục khỏi cảnh nghiêm túc mà chúng tôi bị đưa vào; phải khi ấy là một khoảng còn xa trước mặt, thì chúng tôi tranh thủ thời gian, được chừng nào tốt chừng ấy.
Trong số các câu chuyện giải trí, ông già Râu Bím, chân bắt chéo và tay vuốt râu, thết đãi chúng tôi một chuyện có liên quan đến các linh hồn vô hình, gọi là Plujii, những đại ranh con mãi nuốt ực bóng trăng.
Nghe đâu chúng sống ở đảo Quelquo, trong một xó xỉnh nọ nơi đầm phá; đáng buồn thay cho những con người vô tội trên đảo ấy đã phải chịu cảnh bực dọc và quấy rầy vì các nghi thức quỷ ma của chúng. Xin chớ lấy làm lạ; bởi, chúng sống trong gió, và hoàn toàn không thể động tới được, các linh hồn này rất giỏi khiêu khích cơn tức giận.
Plujii đáng ghét! Với ác tâm đã định từ trước, chúng mang tới những trận gió lớn phá tan các đồn điền chuối, và chạy lộn xộn trên mái những ngôi nhà tre của dân cư ở đó. Chúng đập bể những bầu rượu, làm chua món “poee”[1]; gây đau bụng; sinh ra u uất; và thiếu điều xé người ta ra làm đôi bằng cơn xóc hông. Tóm lại, hễ có tai hoạ nào, mà những người Dân Đảo chẳng thể trực tiếp quy nguyên nhân ấy cho các vị thần của họ, hay họ cho rằng nguyên nhân ấy không thể quy cho chính mình, — thì đấy phải để cho bọn Plujii vô hình lãnh tội hết thảy. Bằng những giấc mộng kinh hoàng, cùng những thứ muỗi khát máu, bọn chúng làm giặc trên những giấc ngủ vô tội nhất.
Bọn chúng làm cho tất cả mọi thứ ra rối loạn. Một người có một cái cổ nhăn nheo quy nó cho bọn Plujii; người kém trí nhớ oán trách bọn Plujii; và cậu bé, với ngón tay bị bầm, cũng nguyền rủa bọn linh hồn đáng tởm ấy.
Hoặc, với vài người, ít ra, cũng chẳng thiếu chứng cớ suy diễn cho chắc, rằng lắm phen, bằng những ngón tay vô hình, bọn Plujii được nhắc đến ở trên đã để dấu vết trực tiếp và rõ ràng về sự hiện diện của chúng; cấu và đập những người Dân Đảo xui xẻo; giật tóc họ; búng tai họ, và giật râu véo mũi họ. Và cứ thế luôn gây bực mình, hành hạ, tra tấn và chọc điên những nạn nhân bất lực của chúng, bọn Plujii lấy làm khoái chí với sự thống trị tác oai tác quái của chúng trên tâm hồn và thân xác người dân Quelquo.
Điều gì, đã xui khiến chúng làm gây ra những việc như vậy, thì chỉ có Oro mới biết; và dường như, chớ hề dù chỉ một lần, ông già Mohi ra sức tìm hiểu.
Ngày xửa ngày xưa, đang khi ghé thăm Quelquo, ông vô tình gặp một bà già suýt nữa là gập đôi người lại, cả hai tay bà đặt trên bụng; theo lối quẫn trí mà chạy ngược chạy xuôi.
“Này hỡi bà tốt lành,” ông bảo, “dưới gầm trời này bà bị làm sao thế bà?”
“Bọn Plujii! Bọn Plujii!” trìu mến xoa xoa hai phần bị bổ đôi của bà.
“Nhưng làm sao chúng nó hành hạ bà?” ông dịu dàng hỏi.
“Tôi biết thế nào được? mà nếu có biết thì tôi làm được gì?”
Và bà chạy tiếp.
Khi câu chuyện đến đây, Mohi bị Media cắt ngang; người mà, đã khiến mọi người có mặt ở đấy đều lấy làm ngạc nhiên vô cùng, đã nhận xét, rằng, ngươi (Râu Bím) không biết, rằng ta tình cờ cũng đang ở trên chính cái hòn đảo ấy, rằng vào ngay cái lúc ấy, đã thấy chính cái bà già ấy trong nỗi khốn khổ bụng dạ ấy.
“Cái chuyện bà ta thực sự đau khổ lắm,” ông tiếp tục nói, “nhìn vào đã thấy rành rành; thế nhưng trong trường hợp cá biệt này, cái chuyện Plujii của ngươi đã nhúng tay vào hành hạ bà, thì ta có đôi điều nghi ngờ. Vì, nghe rằng một hai tiếng trước bà ấy đã ăn khoảng hai chục trái chuối chưa chín, ta thiết nghĩ rằng trường hợp ấy ắt phải có liên quan đến nỗi đau của bà. Nhưng dù thế nào, thì trên đảo này sẽ chẳng có thầy lang nào mà chữa cho bà ấy khỏi cái quan niệm về vấn đề này.”
“Thưa không,” Râu Bím nói; “một cuộc khám nghiệm tử thi sẽ chẳng làm cho linh hồn bà ấy được vừa ý.”
“Kể cũng lạ,” ông tiếp, “những người ở đảo ấy chưa bao giờ lăng mạ bọn Plujii, bất kể mọi thứ họ đã phải luôn chịu đựng, trừ phi bị khiêu khích trực tiếp; và người ta thu xếp một vấn đề về niềm tin, rằng vào những lúc như vậy, thì mọi lời cay đắng và những nhiếc móc khinh suất được bỏ qua hoàn toàn, đúng ra, được miễn tội ngay tại chỗ, bởi các thần vô hình kẻ mà họ nhằm vào.”
“Plujii cao thượng!” Media kêu lên. “Nhưng, Babbalanja, liệu ngươi, người xông vào công kích mọi thứ, có để cho cái suy nghĩ ngớ ngẩn ấy được thốt ra mà không bị trừng phạt trước mặt ngươi chăng? Sao lại im lặng như vậy?
“Tôi đang nghĩ, thưa chúa tể,” Babbalanja nói, “rằng dẫu rằng người dân đảo này có thể đôi lúc sai phạm, khi đổ những tai họa của họ cho bọn Plujii, tuy nhiên, xét về mọi mặt, họ vẫn tin vào một thứ niềm tin hợp lý. Vì, dẫu có Plujii hay không Plujii, thì rõ ràng, theo một vạn cách, như thể thông qua một trung gian hiềm thù, các phàm nhân chúng ta bị quấy rầy và hành hạ đến thảm thương; và cả, rằng, xét về bản chất lại quá vặt vãnh, đến độ đấy tựa như là bất kính khi quy chúng cho các vị thần tối cao. Không thể được; phải có những linh hồn vô cùng hạ cấp; quá tầm thường, theo cách tương đối, đến mức bị các quyền lực siêu nhiên lờ đi; phải khi thông qua chúng, thì ta mới phải chịu phiền phức nghiêm trọng như vậy. Dẫu có ra sao, một lý thuyết như thế sẽ gây ra một sự thiếu sót trong hệ thống siêu hình học của tôi.”
“Vậy thì, yên ổn với bọn Plujii,” Media; “chúng chẳng gây phiền toái gì cho ta.”
[1] Một món bánh làm từ trái cây hoặc khoai nghiền (xem Typee, chương X; và Omoo, chương LXVIII)
