Năm nào cũng thế, đến độ này người ta bắt đầu muốn gói ghém những gì còn dang dở và sửa soạn lòng mình cho những bắt đầu.
Có những thời điểm, một điều gì bỗng mở ra: một cơ hội, một cầu khẩn lên đường. Đó là những thời điểm duy nhất mà người ta có thể nói về một điều gì “xảy ra” hoặc “không xảy ra”. Quyết định nằm ở chỗ có đủ thành tâm không: đây là một trong những chuyện không thể giả vờ.
tới một thời điểm tất cả sách trên kệ của tôi được phủ một lớp bạc màu nhạt thếch, như một lớp sương ký ức, một thứ mơ hồ làm mòn đi sự rõ ràng của kinh nghiệm,
Những căn phòng mở ra cũng vậy, mỗi nơi lại ẩn chứa những câu chuyện riêng. Giống như khi lựa chọn: cứ làm thôi, làm điều mình cần để nâng đỡ từng bước chân, làm để lấp đầy những lúc tinh thần chênh vênh.
Không chỉ là “tấm áo đẹp”, nó là sự hồi đáp - bằng hình ảnh, màu sắc và bố cục - trước câu hỏi: Tinh thần tác phẩm là gì?
