Từ rất lâu rồi người ta nói năng trên trái đất và ba phần tư những gì người ta nói không được ai thấy. Một bông hồng, mưa rồi, trời đẹp quá, người thì sẽ chết.
Năm nào cũng thế, đến độ này người ta bắt đầu muốn gói ghém những gì còn dang dở và sửa soạn lòng mình cho những bắt đầu.
Có những thời điểm, một điều gì bỗng mở ra: một cơ hội, một cầu khẩn lên đường. Đó là những thời điểm duy nhất mà người ta có thể nói về một điều gì “xảy ra” hoặc “không xảy ra”. Quyết định nằm ở chỗ có đủ thành tâm không: đây là một trong những chuyện không thể giả vờ.
tới một thời điểm tất cả sách trên kệ của tôi được phủ một lớp bạc màu nhạt thếch, như một lớp sương ký ức, một thứ mơ hồ làm mòn đi sự rõ ràng của kinh nghiệm,
