Thời gian chỉ còn tồn tại ở “mặt xấu”, “mặt trái” của nó, cái thứ thúc bách ta, chứ không phải một thứ gì lững thững trôi đều đều tẻ nhạt; thời gian chẳng còn khách quan, tồn tại ngoài ý muốn của ta nữa, mà thời gian trở nên giống một con thú dữ thích thú trò hăm dọa người khác.
Giống như mọi hội thảo, chương trình ra mắt sách sẽ thành công tốt đẹp, ấm tình thù tạc nhà văn - nhà báo - nhà phê bình và nhà nghiên cứu kiêm giảng viên đại học. Hệ quả tươi đẹp của cuộc hội thảo là một loạt lớn sách có chữ kí tác giả được lan truyền trên internet. Nhưng kết quả quan trọng nhất là thúc đẩy bước tiếp theo trong quy trình sản xuất sự an tâm.
Sử gia dùng con người mình chứa lịch sử, những vật và người, nhận lấy vai trò trung gian để chuyển lịch sử vào trang giấy. Trang giấy giữ lại - tức là làm hiện ra khi đến lúc - những gì nếu không sẽ mất đi. Thêm một người qua đời, trong những trang của mười năm trước.
Sự đọc, như thế, có thêm một chiều hoàn toàn mới: không còn chỉ là theo trục các tác giả, trục lịch đại, trục địa dư, mà còn có thêm trục của các hình thức. Đã đủ cho các chuyển hóa: mỗi cuộc đọc đều là một chuyển hóa mãnh liệt, nếu có đủ các điều kiện.
Khi tất cả đã qua đi, điều gì sẽ còn lại? Đâu là cái người ta sẽ vẫn đi tìm - không phải để đầu cơ chờ lên giá tiếp (giống như tranh, một số tranh), mà để xác nhận rằng vẫn tồn tại cái gọi là giá trị.
Aria là đứa con của không trung, một thấp thoáng lung linh quá đẹp cho thế giới này, hiện ra dường như chỉ để biến mất, nhưng sau đó chẳng gì còn như trước.