favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova

Chương 4.3

Chúng tôi trở về đến thành phố với những ngọn đèn lúp xúp trong các lùm cây. Đường vẫn tối dầy những bóng cây, bụi cỏ hai bên lề. Sự mệt nhọc rời rã đây chúng tôi đi xa hơn trong cơn mê muội của thần trí. Tôi bảo Diệp đừng nói nữa, lời nói chỉ phá hủy đi những sự thật chưa kịp thành hình. Thuận đã chết thực. Thuận đã không phải là một ảo tưởng. Cái chết ấy là của chị, của Diệp, của Diệp và của tôi. Nhưng trước hết, đó là sự vĩnh viễn một đời riêng mà tôi không còn muốn dùng tưởng tượng đề tìm kiếm nữa. Trước mắt chúng tôi vẫn mở ra những lối dốc hoang vu đi mãi không hết, không tới được phòng trọ của chúng tôi. Diệp thu tay trong áo hỏi : mình đang ở đâu? Ở chốn này, chỗ nào đối với chúng tôi cũng giống chỗ nào, người nào cũng giống người nào. Chỉ riêng chúng tôi là phân biệt trơ trọi. Diệp nói : gia đình em chắc đang sớn sác đồ đi kiếm. Chúng ta còn bao nhiêu ngày. Anh tính coi?... Không biết. Người nhà em có thể lên tới đây. Nhưng lúc ấy...

Diệp cất tiếng cười, cười xong chừng như Diệp lạnh nên im hẳn, nhưng tôi còn nghe được mãi âm vang, tiếng cười dẫn tôi vào một chốn vô tư bát ngát của một vùng thời khắc quay vòng nhịp nhàng, rồi kéo dài như một hành lang sáng vô tận. Ở đâu đó trong hành lang, sàn trải thảm cói trên gỗ, giữa những cách cửa đóng giống hệt có một cánh cửa của chúng tôi mở vào trong một gian phòng trắng trần trụi với đồ vật không mang dấu hiệu của người nào, những cánh cửa kín đóng chặt không nghe tiếng động chính chúng tôi gây ra không bay thoát... Tai đêm tối mịt mù được che chở hoàn toàn bằng những nỗi cô đơn, quấn quýt.

Bóng điện treo cao trên trần làm lóa mắt như ánh rực rỡ thấp thoáng. Tôi không còn nhìn thấy ở đó cái thế giới mơ ước không tới được. Tôi chỉ thấy tận cùng ý thức bóng dáng của nỗi chết hoan lac nuốt chửng mọi khắc khoải. Diệp cũng nắm lấy bàn tay tôi như trưa nắng nào ngoài miếu hoang giữa đồng đặt lên ngực nàng bảo : Anh nghe coi... Tôi lắng nghe và hỏi : Em có hối hận không? Diệp mỉm cười, môi hơi xanh như màu cỏ úa, mắt ướt lấp lánh như gió đang thổi không dứt ngoài cửa gương.

 

Chúng tôi lại dời đến một khách sạn khác ở khu vực xa hẳn trung tâm thành phố. Tòa nhà nằm nghiêng trên một ngã ba dốc, trong một đoạn phố dài chừng mươi căn và những biệt thự lùi sâu tản mác trong rừng cây. Theo con đường ngắn dốc sạn xuống tới một cái hồ khuất giữa những ngọn đồi thấp rải rác cất những ngôi nhà kiến trúc theo lối cổ Âu-tây. Mặt hồ sáng dưới một bầu trời như một lỗ hồng giữa vùng cây cối rậm rạp xung quanh. Buổi sáng từ trên cửa sổ nhìn xuống phố thấy vài đứa nhỏ đùa giỡn trong hiên, những người co ro đi mau tới bến xe đậu nơi góc đường xuống chợ.

Đó là những ngày dài chúng tôi nhốt mình trong phòng với màu sáng không dời đổi trên các ô cửa kính, màu tường xanh dịu, những đồ gỗ nhẵn thín trống rỗng, những cánh cửa kín đóng chặt không nghe tiếng động chính chúng tôi gây ra không bay thoát... Tai men sứ trắng lạnh, tấm gương soi mặt mờ ố cùng những ngày tháng trống rỗng. Tại sao vậy? Tại sao lúc nào anh cũng chỉ kiếm cách buộc tội em thôi. Không có ai có lỗi hết. Chỉ mình em gây chuyện phải không? Chúng tôi tra hỏi, cật vẫn nhau về cái chết của Thuận, cái chết không đứa nào nhìn thấy nhưng thực rõ ràng theo đuổi chúng tôi tới tận cùng niềm hoan lạc cũng như nỗi sầu khổ bất ngờ, ở sau lưng ở trước mặt, và chúng tôi chỉ có những giây phút rỗng tuếch lìa tan. Diệp không đủ sức chịu đựng, bỏ cuộc trước, vùi mặt vào gối, phô tấm lưng áo trắng toát giấu những quằn quại trong ngực. Tôi chới với như bước hụt liên miên, rớt sâu xuống vực tối không đáy.

Phòng ăn của khách sạn mờ tối hơn, giờ nào cũng thắp mấy ngọn điện giấu trong tường. Không bao giờ chúng tôi gặp người khách nào khác, trừ người đầm lai nơi két ít cử động, có lẽ tại chúng tôi xuống vào những giờ sai lạc. Những buổi Diệp lười biếng không rời khỏi giường, tôi ngồi một mình giữa gian phòng rộng trong buổi trưa muộn, người đầm lai cũng không có mặt, không nhiều nổi cớ sao tôi lại ở chốn này. Nếu tôi không ở đây, tôi sẽ ở đâu? Và Diệp nằm lại trên buồng, đang ngủ thiếp hay chập chờn có khác gì Thuận? Nhưng tôi có phải là Hiệp không? Chúng tôi cũng giống như thế chăng, hai cái bóng lặng lẽ nơi chốn lạ trong một trò chơi, trò chơi của những ý nghĩ, đặc quyền của trí tuệ. Những đặc quyền, mày không hay mày cũng có những đặc quyền liên đới phải bảo vệ với cái xã hội này... Thật không anh? Anh có biết chút gì không? Nói em nghe. Không. Anh không biết gì cả, anh không thể nào biết được gì cho đến khi nào trí tuệ tự xóa bỏ... Phải không? Như những phút nín thinh của buổi chiều trên hồ, nụ cười bàng hoàng ngơ ngác của Diệp, trong tiếng thông reo cao, màu hoa sặc sỡ sau hàng rào lỏng lẻo của một ngôi nhà hoang không người chăm sóc, tôi lắng nghe Diệp nói về chị Lệ như tên của người tôi chưa bao giờ được gặp mặt.

– Anh có tin em đã chạy mua thuốc cho chị ấy. Em đã rót nước đã dặn dò chị ấy đừng làm bậy. Rồi em đã khóa trái cửa, anh không nhìn thấy thật sao, liệng khóa vô nhà. Anh có tin không? Em không chối cãi được. Em không nói khác được... Em nhớ chị ấy đã có lần nghi em với anh Hiệp, nghĩ em yêu anh Hiệp cũng như anh nghĩ vậy. Em quý anh Hiệp, em chỉ quý trọng thôi...

– Có thể chị ấy không chết. Chị ấy đùa.

– Em tin là chị ấy chết. Trừ phi anh Hiệp về kịp. Cả đêm anh ngồi canh chừng ở đó mà. Chị ấy chết. Chính em, em cũng muốn cho chị ấy chết, bởi em cũng thương... Trước sau anh Hiệp cũng bỏ chị, chị ấy nói với em như thế. Không thể cầm giữ được...

Diệp rùng mình, mặt xanh xám, môi lẩy bẩy, nước mắt đầm đìa ngồi bệt xuống bờ cỏ bên hồ ôm hai đầu gối một cách bất thường. Một lát nàng gục đầu ụa khan, rồi ngả người lên cỏ, ngực giật từng nhịp, mắt nhắm khít. Tôi hoảng sợ nắm bàn tay giá lạnh như đã chết, gọi : Diệp, Diệp em có sao không? Chiều cũ xỉn từ lâu trên mặt nước, phía đồi cây xa mờ tối thoáng hiện khung cửa sổ vừa bật điện. Diệp thở hoi hóp từ từ hé mắt, tôi cúi mặt nhìn. Chính tôi lúc ấy cũng đứng nhìn Diệp chết, không tìm cách ngăn cản. Tôi bỗng mỉm cười, tiếng chó sủa ran đuổi nhau trong đám cỏ cao, đôi mắt Diệp sẫm đen, bất động. Gió thổi lao xao, Diệp ho sặc sụa lay động toàn thân. Tôi bật cười thành tiếng kéo tay Diệp ngồi lên; trò chơi quá mệt, chúng tôi đã biết nơi hò hẹn của mình mà còn mải trửng giỡn.

– Em có gặp chị Lệ... Anh hiều gì không?

Chúng tôi trở về khách sạn, lạc trên đường mòn bị bóng tối vây bủa, len lỏi giữa những đám cỏ, càng lúc càng tiến sâu vào trong rừng cây chi chít và phải nhắm hướng có ánh đèn. Như trong truyện cổ tích hoang đường, chúng tôi nắm chặt tay nhau mò mẫm. leo ngược dốc. Khi thoát khỏi đám cây cối, chúng tôi đứng ở sau lưng khách sạn. Diệp tựa vào một gốc cây lẻ loi nhìn trân bức tường chắn ngang không chịu bước nữa, có lẽ cơn mệt đốc hết hơi sức, tôi đỡ một bên cho Diệp khỏi ngã.

– Anh hiểu gì không? Đừng bỏ em, đừng rời em một phút nào. Em sợ...

Hơi thở gấp. Diệp hôn mê trong hốt hoảng không còn phân biệt được vị trí phương hướng-Em sợ, sợ hết mọi người. Em sợ anh và sợ luôn em Anh hiểu gì không? Tôi phải dìu Diệp bước chập choạng, tôi chẳng muốn hiểu gì nữa – Dường như khi ấy tôi nghe được tình yêu của chúng tôi. Phải tình yêu chúng tôi hằng tìm kiếm. Một nỗi cô đơn trùm phủ cả hai trong cõi hoang vu sơ khởi.

 

Diệp ngã bệnh, khi về đến buồng. Cơn sốt nóng như lửa đốt hành nàng trọn đêm. Tôi không biết làm gì hơn là ngồi canh chừng nàng, xung quanh không có tiệm thuốc. Tôi đã xuống đường, dò dẫm mấy căn nhà hai bên đóng kín cửa thắp đèn, gió lùa từ những lũng thấp tối đen tê buốt mặt mũi. Không còn xe xuống phố, con đường không thể đi chân. Tôi xin được mấy viên thuốc cảm của gia đình chủ nhân khách sạn cho Diệp uống, nhiệt độ cũng không thuyên giảm. Tôi đành ngồi nhìn, ủ chăn kín cho Diệp, lâu lâu rờ trán nàng nóng như một lò than. Diệp mê man rên rỉ, nói sáng. Tôi kêu Diệp. Nàng không hay không biết. Diệp, Diệp. Một mình tôi nghe tiếng kêu của tôi vô duyên, lạnh lẽo. Nửa đêm, cơn sốt thuyên giảm, Diệp tỉnh đòi uống nước. Chai nước chín lạnh như trườm đá. Mồ hôi vã ướt làm tay chân Diệp giá băng, tôi phải xoa bóp cho nàng, Diệp mỉm cười ngủ thiếp, tôi nằm xuống bên cạnh nhưng vẫn để đèn sáng. Một lát tôi giật mình choàng thức, ngó sang Diệp. Cơn sốt trở lại dữ dội hơn. Đồng hồ mới chỉ ba giờ sáng tôi bước đến bên cửa kính nhìn ra ngoài. Tôi đứng mãi nhìn đêm tối, đợi sáng. Một lúc tôi phân biệt được màu trời và rừng cây. Mặt đất và cây tối sâu như vực. Dưới vực thẳm dần dần hiện những hình thù quái dị, màu nhạt hơn: những mái nhà không đều hàng, cái cao cái thấp. Con đường dốc thấp như con suối đứng im. Trên mặt kính, bụi nước bám mờ, chảy thành giọt. Hơi thở của tôi tỏa thành khói trắng, da tay và mặt căng như muốn nứt. Đèn trong phòng sáng rực như ánh thủy tinh. Sương rơi xuống lúc nào trắng mịt cả một vùng. Tôi tưởng như Diệp đã chết, không nghe tiếng thở. Tôi nhớ đến buổi sáng nào Diệp biến mất trong tầm mắt của tôi, người ta khiêng bước ngang tôi xác chết hồi đêm, buổi sáng ấy cũng mù mịt sững sờ như lúc này, tôi đột nhiên kinh hoàng.

Tôi quay vào, sờ trán Diệp thấy mát mẻ lạ thường. Bàn tay lạnh khiến Diệp cựa mình nhưng không thức. Diệp nói thầm thì trong cơn ngủ: Đừng bỏ em. Em sợ. Tôi bảo: Anh phải xuống phố kiếm thuốc. Tôi khép cửa phòng nghĩ mình phải đi thật mau. Tôi chui vào khoang xe chưa có khách, ngủ gà gật. Sương còn phủ im cảnh vật. Lâu lắm tôi nghe tiếng cửa xe mở, người tài xế già phồng đầy quần áo và khăn ngồi trước tay bánh hút thuốc. Tiếng chân bước lạo xạo, vài ba câu nói trong màn trắng đục. Tiếng máy nổ mươi phút đuổi bớt hơi lạnh. Vài ba người khách nối nhau lên xe. Hai thiếu phụ mang giỏ đi chợ, bốn đứa học sinh, hai người đàn ông thì thầm bàn chuyện to nhỏ... Xe phải bật pha chạy. Xuống đến chợ, tiệm thuốc chưa mở cửa, tôi lang thang kiếm chỗ điểm tâm. Trong tiệm thuốc tôi hỏi cô bán hàng thứ thuốc cảm nào mạnh nhất, uống công hiệu ngay. Cô kể mấy tên thuốc tùy tôi lựa chọn, tôi nhờ cô chọn giùm theo kinh nghiệm chuyên môn của cô. Ra khỏi tiệm thuốc tôi đi chân trở lại bến xe. Và tôi nghe như có người gọi sau lưng: Anh. Anh. Tôi ngó lại người thanh niên lạ mặt đang tươi cười chạy tới. Hắn mang mắt kiếng đen vận âu phục, nói tiếng Bắc :

– Anh đề tôi nghĩ một phút. Tôi sẽ nhớ ra tên anh. Huỳnh văn Trí phải không?

Tôi ngỡ ngàng giây lâu không nhận ra kẻ đứng trước mặt. “Minh đây, Minh đây. Anh nhớ chưa?”.

Minh sung sướng hả hê một cách lạ lùng, hắn ôm tôi như một người bạn thân lâu đời rủ đi uống nước ăn mừng. Tôi từ chối bảo bận việc phải về gấp. Hắn không chịu, nói trong ngày như hôm nay không thể còn việc gì gọi là bận. Tôi ngơ ngác không hiểu thái độ của Minh. Hắn nắm cánh tay tôi nói: Phải ăn mừng cách mạng, anh chưa biết cách mạng rồi sao. Tôi nghĩ Minh điên, người qua đường dòm chúng tôi bằng cặp mắt tò mò. Hắn kéo tôi đi, nói luôn miệng, chắc tôi không nghe ra-đi-ô, hai giờ sáng hôm qua dưới Sài-gòn, quân đội đã vây dinh Độc lập, cả ngày hôm qua quân đội đã làm chủ thành phố... Tôi đưa mắt nhìn quang cảnh phố xá, vẫn chỉ thấy người qua lại, mua bán, không có vẻ gì khác.

– Tôi đã nói với anh ngày ấy... không hiểu anh còn nhớ không? Chúng tôi tin tưởng thế nào cũng có ngày hôm nay... Tôi không rõ anh thay đổi ý kiến chưa, nhưng anh phải nhận rằng chúng tôi không phải chỉ là những người như anh tưởng.

Minh đưa tôi vào trong quán cà-phê, các bàn đều chật toàn thanh niên. Mọi người đang bàn tán đến cuộc đảo chánh dưới Sài-gòn, chờ nghe tin tức ở máy phát thanh. Minh nói hắn đã mua vé xe về Sài-gòn, và hỏi tôi có về cùng không, lúc này cần có mặt ở Sài-gòn. Tôi hoang mang ngây mặt nghe những tiếng hỗn độn vây quanh. Minh vẫn huyên thuyên với tôi về những chuyện đã nói ngày gặp nhau trong trại giam. Một thoáng tôi nghĩ không hiểu Hiệp đang ở đâu, tôi có thể bắt đầu làm được cái gì chăng? Diệp đang chờ tôi trong khách sạn, nàng uống thuốc và sẽ khỏi... Chúng tôi sẽ... Bỗng dưng tôi nghe rớt vào giữa một khoảng nín lặng kỳ lạ. Từ trong máy phát thanh, giọng nói nặng nề quyền uy đè dần đầu Minh cúi xuống thấp, tiếng nói lao xao ở các bàn. Cuộc đảo chánh bị dẹp. Tôi muốn cười lớn phá cái không khí ngột ngạt đặc khói thuốc. Minh đứng lên ra cửa trong lúc điệu quân nhạc trồi lên. Tôi ngó xuống bàn, nhặt gói thuốc, thấy chúng tôi chưa kịp uống gì. Minh đón ngoài hè, cười gượng, ngượng ngùng. Tôi tội nghiệp cho hắn và bảo : Bây giờ chúng ta đi uống cái gì cho đỡ buồn. Chúng tôi bước vào quán kế cận, gọi rượu. Tôi nhắc lại câu của một đứa bạn học cũ ở tỉnh: Uống rượu buổi sáng mới thấm thía đã đời. Lát sau, Minh mới hỏi tôi :

– Anh lên trên này làm gì? Lấy vợ rồi hả?

– Không. Tôi đi tìm cái chết với người yêu.

Minh cười khà khà vì câu nói khôi hài của tôi: Anh có người yêu ư? Anh còn nhớ anh nói không có ai yêu anh không? Đến khi nào chúng mình gặp lại nhau?

– Chừng nào hả?... Tôi ghé tai Mình thì thầm. Chừng nào có một cuộc cách mạng nữa.

– Thế thì còn nữa...

– Sợ lúc ấy, tôi chẳng còn...

Minh bá vai tôi cười sặc chảy nước mắt. Minh kêu thêm rượu hoài, tôi phải cố kềm giữ cho tỉnh, tôi nhớ Diệp đang đau nằm đợi tôi trong phòng khách sạn. Tôi phải trở về với nàng, cuộc hẹn hò của chúng tôi không thay đổi. Ôi, sì, cách mạng. Sự thất vọng này làm thành tuyệt vọng cũng chỉ thêm một cái cớ của cái ý thức đang rã mướp. Tôi trở về với Diệp chứ. Tội nghiệp. Tội nghiệp tất cả mọi người. Thuận, Hiệp, Diệp này, Minh này... Tội nghiệp cả tôi nữa. Tôi chưa hề bao giờ thương tôi cả. Thật là khốn kiếp. Ngoài trời nắng đang già trên nóc chợ. Người bứt rứt như kiến cắn. Ra khỏi quán, Minh nhất định chưa chịu buông tha tôi :

– Anh về với tôi. Chốc nữa mình lại uống nữa...

– Không. Tôi không thể để nàng chết cô độc được...

– Anh sướng hơn tôi rồi. Bao giờ gặp lại nữa?

– Lần cách mạng sau.

Minh lại cười ngoặt nghẹo, tôi bỏ băng qua đường xuống bến xe. Chuyến xe chật ních, không chỗ ngồi, tôi đứng níu cửa sau xe nhiều lần tưởng muốn nhào lăn xuống các vực dốc, nhổ nước miếng tung tóe vào trong gió. Anh lơ choàng tay giữ tôi, cười bảo: Khỏi lo. Tôi vào đến phòng: không còn Diệp trên giường. Tôi lắng nghe tiếng nước chảy trong bồn tắm, lên tiếng gọi Diệp. Rồi tôi không gượng được nữa, ngã xuống giường, mửa thốc ra sàn, thở hào hển và ngủ vùi. Lúc tôi tỉnh lại, miệng khô đắng, đầu năng nhức, tôi tìm nước uống. Nhìn qua cửa kính trời đã hết nắng, cây đứng im dưới một màu trời thiếc xin không rõ giờ giấc. Vẫn không có Diệp. Tôi ra khỏi phòng xuống đường, đi theo lối dốc men xuống hồ, cất tiếng gọi: Diệp ơi. Tôi nghe tiếng khàn khàn của tôi vang lên một cách vô lý. Tôi thôi kêu, ngồi xuống ven hồ, đầu óc trống rỗng vẫn vang đập tiếng gọi đã im. Diệp. Diệp. Diệp ơi. Tôi ra nước mắt. Tình yêu đó, tiếng la bị nhốt trong đầu không ai nghe. Diệp đi đâu? Diệp đã tới nơi hẹn trước tôi rồi. Giờ đang vào chiều và nàng lạnh biết mấy. Người ta sẽ tìm thấy nàng. Tôi có chạy kiếm nàng cũng không kịp. Tôi trở lên đường, ghé tiệm tạp hóa mua hộp dao bào, về khách sạn. Người trong khách sạn dòm tôi bằng cặp mắt dò xét thấy tôi trơ trọi. Trong phòng, ngọn đèn điện thắp từ đêm trước vẫn cháy. Cái sắc tay của Diệp còn trong tủ. Tiền chúng tôi tiêu mới hết một nửa, Chai nước chín đã cạn sạch. Mặt gối còn vương mấy sợi tóc rối của Diệp và hơi nồng trên dấu trũng. Diệp đã đi xuống những lối dốc gai góc một mình, nhìn ngọn thác đổ ào ào trên các phiến đá nhẫn. Làm sao Diệp đã tới được nơi ấy? Diệp đứng cho đến khi run rẩy, biết không thể nào còn sức leo ngược dốc trở về. Diệp đứng đó cho đến trời tối... Phải không Diệp? Người ta sẽ tìm ra Diệp, tôi, tôi phải đến nơi hẹn với nàng.

Tôi sách chai vào buồng tắm, hứng nước trong vòi, uống hết ống thuốc mua cho Diệp. Những viên thuốc nghẹt vướng trong cổ và ngực khó chịu. Rồi tôi nằm trên giường, kéo chăn đắp, mở lưỡi dao bào. Lưỡi thép mềm mỏng, mát lạnh gai bén. Tôi mím môi, nhắm mắt, nói trong đầu : Trí, đây là trò chơi cuối cùng. Mày không điên, không bao giờ điên cả. Xong tôi nằm ngửa, giấu tay vào trong chăn mỉm cười. Trí, ngọn đèn vẫn cháy và hình như cửa phòng chưa đóng. Người ta sẽ tìm thấy Diệp như đã tìm thấy Thuận. Ánh sáng lóa rực như những đốm lửa trong vòm trời âm u, chất ngất những hình bóng giá buốt. Niềm hân hoan tuôn chảy không kìm giữ, đưa như chiếc võng lắc mạnh. Tôi nghe những tiếng la gọi vang âm như từ trên những đỉnh núi cao xa, mây dồn cục che khuất. Những tiếng la gọi của một cõi đã mơ hồ... Tôi không điên, không bao giờ điên. Phải không?

1963-1966

 

Thêm vào giỏ hàng thành công