favorites
Shopping Cart
Search
Vitanova
Robert Walser
Next

Robert Walser

Robert Walser
Liên hệ

Sau Bruno Schulz, Laurence Sterne, Katherine Mansfield, Robert Walser là nhân vật tiếp theo có sự hiện ra đầy đủ - hoàn thành trong thời gian rất ngắn: 

 

Người phụ tá

Anh em Tanner

Jakob von Gunten
 

Ích gì đâu nếu tôi bực bội vì tình yêu xuất hiện mà không dành cho tôi? Thật trẻ con quá thể. Thậm chí tôi gần như vui vì nó không chọn tôi mà chọn một người khác. Tôi muốn thấy nó trước, rồi mới sống nó. Nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ sống nó. Tôi nghĩ cuộc đời dành cho mình điều khác, nó có kế hoạch khác cho tôi. Nó để tôi yêu mọi thứ nó ném đến trước mắt tôi. [...] Chết vì bà, đối với tôi, chẳng có gì là lạ. Tôi không coi trọng mạng sống của mình, tôi chỉ coi trọng mạng sống của người khác. Thế mà tôi yêu đời lắm - tôi hy vọng nó sẽ cho tôi cơ hội được vứt bỏ nó một cách đàng hoàng. [...] Nhưng tôi yêu những phụ nữ như bà, và khi người ta yêu một phụ nữ, người ta thích tặng nàng một món quà - thế nên tôi tặng bà con người tôi, vì tôi chẳng biết tặng gì hơn. [...] Món quà này - mà tôi dâng lên bà - là món quà sống và vĩnh cửu; bởi con người, kể cả kẻ bình thường nhất, cũng là vĩnh cửu. Tôi vẫn sẽ thuộc về bà, ngay cả khi bà đã chẳng còn là gì nữa, thậm chí chẳng còn là một hạt bụi; bởi món quà bao giờ cũng sống lâu hơn người nhận, để nó có thể than khóc khi mất chủ nhân của nó. Tôi sinh ra để làm món quà; tôi luôn thuộc về một ai đó; tôi khó chịu vô cùng nếu một ngày lang thang mà không tìm được ai để dâng mình cho. [...] Tôi sẽ không chịu nổi tình yêu, nhưng tôi không chịu đựng được sự không yêu. Người ta không được yêu kẻ muốn yêu - vì yêu hắn sẽ chỉ quấy rầy sự thành kính với tình yêu của hắn. 

Một tồn tại trùng với số phận, nhưng cũng hoàn toàn không sống với thế giới - không phải bởi một đoạn tuyệt bi kịch mà bởi có với nó một quan hệ khác hẳn, ngay từ đầu: lúc nào cũng lơ lửng ở đó nhưng không bao giờ buộc vào; khoảnh khắc nào cũng tròn đầy và biến mất. Đó là một cái sống hoàn toàn trong element của thơ, nếu điều đó là khả dĩ. 

(Trong trắng)

 

“Bản tính limbo này là bí mật của thế giới Robert Walser: những tạo vật của ông đi lạc theo lối không thể cứu vãn, nhưng trong một vùng nằm vượt ra ngoài cả đọa đày lẫn cứu rỗi. Sự chẳng có gì của họ - điều mà họ rất đỗi tự hào - trước hết là một sự vô can đối với cứu rỗi: phản bác triệt để nhất từng được đưa ra chống lại chính ý về cứu rỗi. Cái sống thực sự không thể được cứu rỗi là cái sống trong đó chẳng có gì để cứu; và trước điều đó, toàn bộ cỗ máy thần học đầy quyền năng của oikonomia Kitô giáo mắc cạn.

Đó là điều tạo nên sự pha trộn kỳ lạ giữa sự tinh quái và khiêm nhường, giữa kiểu vô tư lự hí họa và sự cẩn trọng tỉ mỉ vốn đặc trưng cho các nhân vật của Walser; cũng chính điều đó tạo nên sự mơ hồ của họ, khiến mọi quan hệ với họ dường như luôn sát ngưỡng kết thúc trên giường ngủ: đó không phải sự kiêu ngạo ngoại giáo, cũng không phải sự nhút nhát thú vật, mà đơn giản là sự bất khả tổn thương của limbo trước phán xét của Chúa.”

(Agamben đọc Walser)

 

chủ đề Robert Walser

 

 

favorites
Thêm vào giỏ hàng thành công